🦍 Người Thầy Của Tôi

Bằng Kiều: "Mẹ là người thầy, người đồng hành tri kỷ của tôi" Ca sĩ Bằng Kiều chia sẻ người phụ nữ quan trọng nhất đời mình là mẹ. Anh luôn đặt chữ hiếu lên hàng đầu. Người tình in concert 2 - Bằng Kiều Ft Người tình là dự án âm nhạc đặc biệt được lên Mới đây, cựu trợ lý của HLV Park tại các cấp độ đội tuyển Việt Nam - Bae Ji Won đã hé lộ khả năng rất đáng mong đợi. Chia sẻ ở họp báo sau trận Viettel và HAGL, HLV người Hàn Quốc cho biết: "Tôi đọc thông tin trên báo chí Việt Nam và Hàn Quốc. Tôi tôn trọng quyết Với tôi, thầy Hữu Châu như người cha thứ hai, là ân nhân của tôi. Không có thầy sẽ không có tôi ngày nay. Với thầy, tôi vừa thương vừa sợ, vì thầy rất nghiêm khắc. Đi học, tôi bị thầy chọi dép thường xuyên những lúc tôi chưa làm tốt bài thầy giao. Thầy chọi dép Thầy là người cha thứ hai của tôi. Thầy dạy tôi kiến thức, truyền đạt bao bài học hay." Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi. Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa, ngày ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy." Tôi viết, nộp ngay. Một bạn ngồi bàn đầu xin thầy cho xem đăng ký đề tài của tôi và đọc lớn: "Đề tài: Tự lực văn đoàn. Người hướng dẫn: Nhờ nhà trường giúp. Thời hạn nộp luận văn: 1 tháng". Cả lớp cười ồ, cho rằng tôi "nổ hơn bom tấn". Nhưng thầy Tá không TTCT - Shihan Katsumi Horizoe, 7 đẳng aikido, là một trong những người đầu tiên đưa aikido vào Hà Nội từ năm 2000 (một người cũng đưa aikido vào thời điểm đó là Phillip Châu, Việt kiều Pháp). Ông vừa từ trần ngày 24-3-2010 (thọ 71 tuổi) vì căn bệnh ung thư tuyến tụy. Một trong số 15 võ sinh đầu tiên của ông đã gửi cho TTCT bài viết dưới đây. TTO - Trong mắt nhiều người tôi là đứa dị biệt, trốn tiết, học hành be bét, bạn bè khó cảm thông. Nhưng cô đã luôn gần gũi tôi, an ủi và chia sẻ. Người thầy của các thế hệ học sinh trường chuyên Lý Tự Trọng Thầy cô ở trường Marie Curie giống như những người cha, người mẹ thứ hai của tôi. Các thầy cô luôn tận tình chỉ bảo tôi những điều hay, lẽ phải bằng tất cả sự kiên nhẫn và ân cần. Trong đó, tôi đặc biệt ấn tượng với cô Vũ Hồng (GV Toán). Học võ với thầy đã giúp tôi xây dựng được một tâm hồn cao thượng của người đã sống được võ đạo, tử tế, công bằng, không gian lận. Nhờ có thầy, tôi từ một người nhút nhát trở nên tự tin hơn trong cuộc sống. Thầy là tấm gương của sự chuẩn mực mô phạm gNIa4. Lúc bé thơ ấy tôi nào hiểu những gì thầy muốn nói, chỉ khẽ cười rồi im lặng. Thầy ơi! Sao con nhớ thầy đến thế! *** Tôi sinh ra ở làng quê nhỏ và nghèo khó. Ngôi trường tiểu học của tôi cũng là trường làng bé lắm. Ngôi trường ấy ngày ngày chào đón các em học sinh nghèo tay lấm chân trần. Trường tôi ngày xưa nghèo lắm! Nhưng ở nơi đó chất chứa nhiều kỷ niệm thân thương về người thầy, về tuổi thơ của tôi! Đã gần 20 năm trôi qua nhưng hình ảnh thầy vẫn luôn hằng sâu trong ký ức của tôi. Đó là người thầy đầu tiên của tôi. Ngày đầu đi học tôi đã rụt rè đứng trước cửa vì ngại lớp sợ thầy, tôi đã không dám rời tay mẹ để vào lớp. Thấy tôi rụt rè, thầy nhìn tôi mỉm cười và dắt tôi vào lớp, lúc đó tôi cảm nhận được một sự gần gũi đến lạ, người thầy đầu tiên, mới gặp mà dường như quen từ lúc nào. Thầy tôi lúc ấy cũng đã già, mái tóc thầy đã ngã màu hoa râm. Sau cặp mắt kính lão già cộm, đôi mắt thầy đã xuất hiện nhiều khóe chân chim tuy vậy nhưng mắt thầy sáng, sáng bởi ánh sáng dịu hiền, ấm áp khiến chúng tôi rất an tâm.. Thầy gầy và dáng đi hơi khòm. Sáng nào thầy cũng lọc cọc đi trên chiếc xe đạp khung han gỉ tới trường. Mọi thứ thuộc về thầy cũ kĩ đến mức hoài cổ. Từ lần đầu được gặp thầy rồi được thầy dạy dỗ, tôi càng hiểu và thấy yêu quý thầy nhiều hơn. Với thầy, tôi có thể diễn tả bằng hai từ "yêu thương" và "tận tụy". Thầy tận tụy trong từng bài giảng, từng giờ đến lớp. Cả những ngày nóng bức hay những ngày mưa, thầy đều đến lớp đều đặng để dạy cho chúng tôi những nét chữ, những phép tính và cả những bài học nhân nghĩa đầu đời. Hơn cả 1 người thầy dạy chữ, thầy còn dạy chúng tôi biết bao điều trong cuộc sống. Thầy luôn nhắc nhở chúng tôi cố gắng học tập, không khuất phục cái nghèo. Thầy vẫn tin rằng các học trò của thầy sẽ xây dựng một tương lai tươi sáng, sẽ là những con người có ích, góp phần xây dựng quê hương đất nước. Niềm tin của thầy thắp sáng những ước mơ và hoài bão trong tôi. Những lời dạy dỗ của thầy đã theo tôi trong suốt những tháng năm dài. Tôi vẫn nhớ những lần được thầy đưa về nhà. Con đường đá gồ ghề đã lấy của thầy biết bao nhiêu là mồ hôi. Tôi không bao giờ quên được hình ảnh thầy cùng với chiếc xe đạp cũ cứ kêu cót két theo từng vòng quay. Lưng thầy ướt đẫm mồ hôi mà miệng vẫn luôn cười. Trên con đường gập ghềnh, dài ngoằng bỗng như ngắn lại, thầy và tôi trò chuyện bao nhiêu điều thú vị. Tôi vẫn nhớ có lần thầy hỏi tôi "Con có biết giông bão có lợi gì cho cây cối không?!". Lúc bé ngây thơ tôi nào có hiểu được ý của thầy, tôi đã ngây ngô trả lời "Dạ không ạ, con chỉ thấy bão làm cho cây cối bị gãy và ngã thôi, con đâu thấy nó có lợi gì đâu hả thầy?". Thầy mỉm cười rồi bảo rằng "Giông bão sẽ làm cho cây cối bám rễ sâu hơn đó con, có thể bây giờ con không hiểu nhưng sau này lớn lên con sẽ hiểu!". Lúc bé thơ ấy tôi nào hiểu những gì thầy muốn nói, chỉ khẽ cười rồi im lặng. Thầy ơi! Sao con nhớ thầy đến thế! Rồi năm tháng trôi qua tôi không còn học lớp thầy nữa, nhưng tôi vẫn hay đến nhà hoặc đến trường thăm thầy. Đối với tôi thầy không đơn thuần chỉ làm một người thầy mà thầy con như một người cha, một người dạy cho tôi bao điều hay lẽ phải, là nguồn động viên lớn của cuộc đời tôi. Năm đó tôi đậu đại học, nhưng nhà khó khăn lại đông anh em, quê tôi cũng nghèo, chẳng mấy ai cho con đi học đại học. Ba mẹ tôi cũng vậy phần vì quá nghèo, phần vì nghĩ đến điều kiện của con mình "làm sao mà chọi với người ta!" ...Thầy là người duy nhất ủng hộ tôi và cho tôi niềm tin rằng "tôi cũng có thể". Thầy đã tới nhà tôi mấy lần, nói chuyện với ba mẹ tôi rất lâu để tôi được đi học. Và cuối cùng tôi cũng được thực hiện giấc mơ thời sinh viên. Nhưng vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy tôi... Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu tôi. Nhiều lần tôi định bỏ cuộc, nhưng thầy gọi điện đã động viên tôi. Một ngày nọ thầy lặn lội lên thành phố để thăm tôi, dúi vào tay tôi một gói giấy mà thầy gọi là "bí kíp" rồi dặn "lúc nào khó khăn nhất thì con hãy mở ra!". Gói "bí kíp" mà tôi nhận được từ tay thầy lúc nhận tôi đã ngờ ngợ đó là một xấp tờ tiền được thầy gói cẩn thận. Đó có lẽ là số tiền mà thầy đã dành dụm được. Cầm xấp tiền trên tay mà nước mắt tôi đã rơi từ bao giờ tôi cũng không biết nữa, tôi thấy biết ơn thầy vô cùng. Đã lâu lắm tôi không về nhà, và lâu lắm thầy không lên thành phố thăm tôi nữa. Trưa đó, mới đi học về mẹ gọi điện lên báo "Thầy N. mất rồi!". Tôi chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ "Sao thầy mất?", rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia "Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Vài hôm sau thì thầy mất..." Cả thế giới quanh tôi như sụp đổ. Tôi bỏ hết mọi việc, học hành leo lên xe đò vội vã về quê. Suốt chặng đường về nhà những hình ảnh về thầy cứ hiện lên trong đầu tôi. Tôi nhớ về lần đầu tiên đi học, về những lần được thầy đưa về nhà trên chiếc xe đạp cũ, nhớ nụ cười của thầy mỗi khi tôi đến thăm, nhớ cả lần thầy lên thành phố trao cho tôi gói tiền tiết kiệm của thầy. Tôi thấy mình có lỗi với thầy, mấy năm qua tôi miệt mài trên thành phố mà không một lần về thăm thầy, chắc thầy nhớ tôi nhiều lắm. Nước mắt tôi lăn dài trên má, mặc cho những lời hỏi thăm và ánh mắt tò mò của những người xung quanh, trái tim tôi gào lên nức nở "Thầy ơi sao không đợi con về ...". Đoàn Nguyên Nguyễn Đoàn Đức Vũ - iuh Sài Gòn 17/11/ 2016 Trong dân gian có từ Đạo Sư. Trước đây nghĩ rằng Đạo Sư là người chỉ ta đường đi lối về, là người chỉ ra thành công và tương lai sáng lạng cho mình. Mãi về sau mới hiểu rằng không người thầy nào có thể mang lại lời hứa cũng như đảm bảo thành công cho học trò của mình. Thành công của mỗi người hay con đường của mình cũng chỉ do mình lựa chọn bước đi mà thôi. Không ai có thể dọn sẵn cho mình. Vậy Đạo Sự dạy ta điều gì? Ta nói con nghe, ta mất 30 năm cuộc đời để rồi cuối cùng nhận ra không nên đi con đường đó. Đạo Sư đơn giản là người truyền cho ta kinh nghiệm để đừng lầm đường lạc bước, kinh nghiệm đã được trả giá bằng chính cuộc đời họ. Dưới đây là vài trong số những Đạo Sư của tôi. Có nhiều người tôi không nhớ để liệt kê vô đây, nhưng trong danh sách này là những người thầy đã để lại cho tôi nhiều bài học sâu sắc nhất. Đức Phật Tôi không là Phật tử, cũng chưa có ý định quy y. Tôi cũng chỉ hữu duyên được chạm đến những lời dạy của ngài. Đức Phật là một người thầy của nhân loại, là người đã để lại cho chúng ta nhiều sự thật, nhiều phương pháp tu chỉnh thân tâm mà tôi luôn coi là kim chỉ Nam của mình Quy luật Nhân quả Giới – Định – Tuệ, ba giá trị cốt lõi của đời người Phật – Pháp – Tăng, ba báo vật lớn nhất của đời người thầy giỏi, bạn tốt và sách hay Văn – Tư – Tu, phương pháp học hữu hiệu nhất. Hòa thượng Tịnh Không Tôi có duyên được nghe nhiều bài pháp của ngài. Nhưng tôi nghĩ người tác duyên lớn nhất giúp tôi suốt những năm đó có thể nghe rất rất nhiều bài giảng của hòa thượng Tịnh Không chính là giọng người lồng tiếng đầy truyền cảm của cô. Nghe hòa thượng thuyết giảng, tôi được biết khá nhiều đến lời dạy của Phật mà sau này trở thành nguyên tắc sống và là kim chỉ Nam cuộc đời tôi. Thầy Trần Việt Quân Tôi hay gọi vui với bạn bè thầy là ông giáo làng. Một thầy giáo làng Việt Nam chính hiệu. Thầy là đồng sáng lập hệ thống trường Pathway Tuệ Đức. Một ông giáo làng nhưng lại có những phân tích và giảng dạy các bài học lớn của thế giới một cách rất hợp logic và dễ hiểu, dễ nhớ, đặc biệt là Phật học. Bí quyết của thầy là Tư Duy Theo Nhân Quả. Thầy là người giúp tôi có cái nhìn hệ thống về những lời Phật Dạy. Thầy là người khai ngộ cho tôi hiểu thế nào là Tư Duy Nhân Quả. Nhờ thầy tôi có được bộ câu hỏi đơn giản và cao siêu nhất tôi từng dùng Câu Hỏi Nhân Quả. Thầy luôn nhắn nhủ với mọi người Nhân Quả là quy luật chi phối vũ trụ Không gì qua được cái Nhân là chính mình Giới Định Tuệ là năng lực lớn nhất đời người Phật Pháp Tăng là bảo vật quý nhất thế gian Văn-Tư-Tu là phương pháp học tuyệt vời nhất Cô Nguyễn Đoàn Kim Sơn Cô Sơn là vợ thầy Quân. Sự dạy của cô cũng mang triết lý nhân quả sâu sắc như chồng mình. Nếu như thầy Quân là người còn nhiều hoài bão và suy tư, cô lại là người nhẹ nhàng thanh thoát lạ kỳ. Lần đầu được nghe cô đọc diễn văn trên hội trường, tôi đã thầm muốn được học cô, để xem cách dạy của cô sẽ như thế nào. Tôi cảm thấy đâu đó một sự buông xã. Hơn một năm sau tôi mới được học cô trọn một ngày, nhưng cô lại cho tôi cái nhìn rất sâu sắc về mục tiêu của việc đi học. Mục tiêu cao nhất của việc học là để hiểu được nhu cầu chính đáng của người khác. Chỉ khi nào đem được hạnh phúc chính đáng cho người khác, khi đó bản thân ta mới thật sự hạnh phúc. Shane Parrish – Farnamstreet Tôi là người làm sản phẩm về Social Community, nhưng tôi chưa bao giờ hình dung ra một community tốt thật sự nó hoạt động như thế nào. Farnamstreet là một điển hình. Nó không phải là một linkedin, một quora hay stackoverflow, nó là một thứ hoàn toàn khác. Ở community của một thảo luận có thể kéo dài hàng tháng trời và để đọc hết và nghiễn ngẫm nó, bạn cần cả tuần. Shane Parrish là người tạo ra Farnamstreet. Tôi biết đến quy luật Nhân Quả theo cách tiếp cận của phương Tây khi được học về First Principle Thinking từ các bài viết của Shane. Nó là một dạng Tư Duy Theo Nhân Quả, là quy trình đi tìm nhân tố khởi đầu. Ở Farnamstreet tôi bắt đầu sự nghiên cứu của mình cho các khái niệm về Mental Models. Mặc dù nó không phải là những bài viết xuất sắc nhất về mental models, nhưng nó là duyên khởi đầu cho con đường tìm hiểu về Multi-discipline Thinking của tôi. Và cuối cùng Farnamstreet giúp tôi hoàn tất một phát thảo đầu tiên về thế giới quan của chính mình. Kamal Ravikant What is the truth in this situation Naval Ravikant … Alfred Adler Life has no purpose Seth Godin/Bernadette Jiwa Marketing can make change Garry Keller The Focus Question TTO - Bài dự thi viết về những câu chuyện, kỷ niệm cảm động có thật về tình cảm thầy trò ở vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo, vùng khó khăn. Một lớp học của thầy giáo "quân hàm xanh" ở Sốp Cộp, Sơn La - Ảnh HÀ THANHBộ Giáo dục và đào tạo, Trung ương Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam, Công ty cổ phần Tập đoàn Thiên Long vừa phát động cuộc thi viết Người thầy của tôi nhằm ca ngợi nét đẹp người thầy trong công việc dạy học cũng như trong sinh hoạt đời thường, hết lòng vì đàn em thân viết chia sẻ những câu chuyện, những kỷ niệm cảm động có thật về tình cảm thầy trò ở vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo, vùng có điều kiện kinh tế - xã hội khó khăn. Những suy nghĩ, cảm nghĩ về tình cảm thầy trò trước đây và hiện tượng dự thi là mọi công dân Việt Nam, có thể tham gia nhiều tác phẩm. Bài viết không dài quá từ, chưa từng đăng tải trên các phương tiện thông tin đại cuộc, ban tổ chức sẽ trao 1 giải nhất trị giá 5 triệu đồng, 1 giải nhì trị giá 3 triệu đồng, 1 giải ba trị giá 2 triệu đồng và 5 giải khuyến khích trị giá 1 triệu đồng/ kiến lễ trao giải sẽ được tổ chức vào dịp kỷ niệm Ngày nhà giáo Việt Nam dự thi gửi về địa chỉ Cổng tri thức Thánh Gióng, 64 Bà Triệu, Hoàn Kiếm, Hà Nội. Số điện thoại trước ngày 15-10 ngoài bì thư ghi rõ dự thi Cuộc thi viết "Người thầy của tôi" hoặc gửi qua email congtrithucthanhgiong Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0 Chuyển sao tặng cho thành viên x1 x5 x10 Hoặc nhập số sao

người thầy của tôi