🎈 Thời Gian Như Hẹn
Lúc ấy, Cận Thời Xuyên không nói gì, tự đánh xe đi. Có điều những lời Lục Phương Kỳ nói thì liên tục quẩn quanh trong đầu anh, lời nói khó nghe là lời thật, ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách. Ngờ đâu còn chưa kịp đứng dậy đã bị cặp mắt tinh tường của trung
Tối ưu thời gian sạc pin và tối đa hóa thời gian hoạt động Dòng smartphone cao cấp nhất của nhà Táo Khuyết sạc 50% pin trong khoảng 30 phút với bộ chuyển đổi 20W trở lên, tương đương nạp đầy 100% pin mất hơn 1 giờ đồng hồ - tối ưu thời gian hơn nhiều so với iPhone 13
Đối với hành lang tuyến, tổng toàn tuyến có 80 khoảng néo, đến thời điểm hiện nay đã bàn giao được 50/80 khoảng néo cho nhà thầu thi công. Còn tồn tại 30 khoảng néo, trong đó có 4 khoảng néo trên địa bàn tỉnh Bắc Giang và 26 khoảng néo trên địa bàn tỉnh Lạng Sơn.
Thúy Diễm: 'Tôi giờ trân trọng khoảng thời gian dành cho gia đình và sống chậm hơn'. SVVN - Lương Thế Thành và Thúy Diễm đều là những người từng dành nhiều thời gian cho công việc nhưng từ khi có sự ra đời của Bảo Bảo và nhất là sự ra đi của bà nội Lương Thế Thành
Thời Gian Như Hẹn - (Chương 46) - Tác giả Tiểu Lộ 筱露 Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Trang chủ » Tin tức » Siêu âm thai - Các mốc thời gian thai kỳ quan trọng mẹ bầu nên biết Posted on 19/10/2022 19/10/2022 by bsuyen Siêu âm thai được ví như "cuộc hẹn" định kỳ giữa mẹ và bé yêu.
2. Khi các bên không thỏa thuận thời hạn giao tài sản thì bên mua có quyền yêu cầu bên bán giao tài sản và bên bán cũng có quyền yêu cầu bên mua nhận tài sản bất cứ lúc nào, nhưng phải báo trước cho nhau một thời gian hợp lý. 3.
Những Gareth Bale, Antoine Griezmann, Neymar hay Eden Hazard từng được xem là người kế thừa của bộ đôi Lionel Messi và Cristiano Ronaldo. Nhưng hầu như đều đã sa sút. Vậy ai sẽ thay thế?
"Thời gian như hẹn" là một câu chuyện nhẹ nhàng, kể về chuyện tình cảm của một anh lính cứu hỏa và cô gái của mình. Năm 18 tuổi, trong một trận động đất ở vùng núi Dương Xuyên, anh lính cứu hỏa Cận Thời Xuyên cùng chú chó tìm kiếm cứu hộ Truy Phong của mình
Wme18. Ăn xong cơm là giờ nghỉ trưa. Lưu Húc và các đội viên quay về ký túc. Từ Lai đi theo Cận Thời Xuyên chắp tay sau lưng giống như là tản bộ sau bữa cơm. “Em đi theo anh làm gì?” Cận Thời Xuyên phát hiện mình đi đến đâu con bé này cũng đi theo tới đó, dứt khoát đứng luôn lại, “Giờ là thời gian nghỉ trưa.” “Ăn no quá, đi tản bộ một chút.” Từ Lai nhìn Cận Thời Xuyên, mặt trời sau mười hai giờ trưa gay gắt, đôi mắt Từ Lai cong thành hình trăng lưỡi liềm, vẫn đẹp như thường. Cận Thời Xuyên nhìn vóc người nhỏ bé của Từ Lai, thầm hừ trong lòng, vừa rồi ăn ít như mèo ấy. “Vậy em cứ từ từ tản bộ đi nhé.” Cận Thời Xuyên bỏ đi. Từ Lai nhìn bóng lưng thẳng tắp của người đàn ông, lén lút bám theo. Cận Thời Xuyên trèo lên lưng núi, đứng thẳng người, phong thái đĩnh đạc, cây hòe già bên cạnh khẽ đưa theo gió, dịu dàng che đi ánh mặt trời. Anh phóng mắt nhìn ra xa. Những tòa nhà cao tầng đứng sừng sững chen vào nhau khác biệt hoàn toàn với phía bên này. Anh rút bao thuốc lá ra, đập đập mấy cái trên tay, rút một điếu ngậm vào miệng, móc một bao diêm ra, rút một que diêm rồi đóng hộp lại. Đầu diêm quẹt nhẹ lên vỏ bao, lửa bùng cháy. Anh khum tay lại, đầu diêm chạm vào đầu điếu thuốc, đốm lửa nhỏ được truyền lại cho nó. Anh vẫy tay dập tắt que diêm rồi ném nó xuống núi. Từ Lai đứng ở một chỗ không xa ngắm nhìn bóng lưng có phần cô quạnh của anh, thờ dài rồi quay người định đi. “Ra đây.” Cận Thời Xuyên quát. Từ Lai mím môi quay người lại, đi đến chỗ Cận Thời Xuyên. Trong phút bối rối không biết phải nói gì, cô cứ đứng lặng lẽ như vậy bên cạnh xem anh hút từng hơi thuốc. “Sao em biết chuyện của Truy Phong vậy?” Cận Thời Xuyên nhả thêm một hơi thuốc rồi mới mở lời hỏi Từ Lai. “Hỏi thăm ạ.” Chuyện cũng tình cờ. Trước đây Từ Thừa Vận có một người bạn làm Tham mưu trung đoàn phòng cháy chữa cháy tại Du Giang, trong lúc ngồi hàn huyên với nhau có nhắc đến chú chó anh hùng Truy Phong đồng thời nhắc đến huấn luyện viên của Truy Phong, nghe nói khi đó Cận Thời Xuyên chịu đả kích rất lớn. Cô muốn đi tìm anh nhưng người đã rời khỏi Du Giang. Sau này, cô sợ Cận Thời Xuyên không có thời gian đi thăm Truy Phong nên thanh minh hằng năm đều trở về đi ra mộ, nhưng lần nào đi cũng thấy ở đó đã có một bó cỏ đuôi chó. Cô biết là anh đã đến thăm rồi. Cận Thời Xuyên dập tắt điếu thuốc, không hỏi kỹ thêm, quay lại gọi “Đi thôi.” Từ Lai gật đầu. Cô đoán ở nơi nay hẳn cất giữ rất nhiều kỷ niệm về Truy Phong, anh không nói thì cô sẽ không hỏi. “Mặc dù người ta nói, sau khi ăn xong, hút một điếu thuốc, sướng tựa thần tiên, có điều bác sĩ thì bảo là sau khi ăn xong, hút một điếu thuốc, hại hơn bình thường gấp chục lần, nói chi vết thương của anh vẫn chưa khỏi hẳn.” “Lúc em không nói chuyện đáng yêu hơn đấy.” “Ồ, anh nói em đáng yêu hả?” “Có hả?” “Có ạ!” “…” Hai người lại bắt đầu một tràng đấu khẩu mới. Buổi chiều, cả đội tập hợp, Cận Thời Xuyên và Từ Lai đứng trước mặt mọi người, bắt đầu nội dung huấn luyện buổi chiều. Cận Thời Xuyên nhìn một lượt các huấn luyện viên mới đứng chỉnh tề rồi mới nói “Có biết tại sao tôi bảo các đồng chí quét dọn chuồng chó không?” “Báo cáo.” Diệp Hoài Vĩ lên tiếng. “Nói đi.” “Vì muốn chúng tôi yêu ai yêu cả đường đi ạ.” Có người cong khóe môi nhưng không ai dám cười thành tiếng. Từ Lai không nhịn được, lẽn cúi đầu, vành mũ che khuất mặt, chỉ có thể thấy đôi vai cô rung rung. ” Yêu ai yêu cả đường đi, đồng chí cho là đang hẹn hò à.” Cận Thời Xuyên quét mắt nhìn một lượt, không ai dám lỗ mãng cười nữa. “Báo cáo.” Bàng Hâm có ý kiến. “Nói đi.” “Chúng ta là huấn luyện viên, phải hiểu rõ hoàn cảnh sống của chó tìm kiếm cứu nạn ạ.” Cận Thời Xuyên nhìn Bàng Hâm, coi như anh ta nói đúng “Điều kiện sinh hoạt của chó tìm kiếm cứu nạn ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe thể xác và tinh thần của nó. Các đồng chí làm huấn luyện viên, mỗi ngày bắt buộc phải quét dọn chuồng chó của mình. Sau này, không cần tôi nhắc lại nữa, mọi người phải tự giác, chủ động quét dọn chuồng chó hằng ngày.” “Rõ.” Mọi người đồng thanh hô. “Thế không phải là làm anh lính chăn nuôi à? Nói dễ nghe quá.” Có người lén làu bàu. Cứ tưởng không bị ai nghe thấy, không ngờ sắc mặt Cận Thời Xuyên lập tức nghiêm lại “Dương Dương, đồng chí vừa mới nói gì?” “Báo cáo.” Dương Dương nhìn ngược lại Cận Thời Xuyên, cuối cùng vì cái nhìn quá sắc bén của đối phương mà giọng nói bé lại, “Không có gì ạ.” Cận Thời Xuyên đi đến trước mặt Dương Dương. Trong đội, Dương Dương so với các đội viên khác thì là người xuất chúng, đầu cao ngang đầu Cận Thời Xuyên, chỉ khác là vẻ ngoài thư sinh hơn hẳn. Vì trùng tên với diễn viên Dương Dương nên hay được đùa là Dương Dương của ngành phòng cháy chữa cháy. “Dương Dương, cao thủ máy tính, giải Ba cuộc thi ACM, là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của trung đoàn.” Cận Thời Xuyên nhìn chằm chằm Dương Dương, “Cậu, không phải do tôi chọn vào, cho nên, nếu cậu xem thường công tác huấn luyện viên, hoặc là cảm thấy người tài giỏi không được trọng dụng, tôi cho cậu một cơ hội, lập tức cút ngay cho tôi.” Những người đứng ở đây hầu như đều từng được nghe danh đội trưởng Cận, người bị gọi là huấn luyện viên ma quỷ. Những lính mới từng được anh dẫn dắt đều phải trầy vi tróc vảy mới ở lại được đội, nhưng thực tế cũng chứng minh, những người lính dưới quyền Cận Thời Xuyên không có ai là người kém cỏi. Các đội viên được chọn trở thành huấn luyện viên ở đây, mỗi người đến từ một đại đội khác nhau, đều là những tay lính mũi nhọn. Nên biết, có thể trở thành đội viên đại đội đặc biệt, không ưu tú thì nhất định không thể. “Nói đi.” Cận Thời Xuyên to tiếng, rõ ràng không phải cáu giận nhưng những người đứng nghe vẫn căng thẳng, tim đập bùm bùm. Đến cả Từ Lai đã quen nói cười trêu ghẹo Cận Thời Xuyên, giờ cũng không dám hó hé, nghiêm chỉnh đứng tại chỗ, xem như đã ý thức được thế nào là thật sự nghiêm túc. “Báo cáo, tôi không đi.” Dương Dương đáp. Cận Thời Xuyên nhìn cậu ta thêm một lần rồi quay sang nói với những người khác “Còn ai muốn đi nữa không?” “Không ạ.” Cả tốp đàn ông đứng dưới cái nắng chói chang, ngẩng đầu ưỡn ngực đáp. “Được, giờ đi chuồng chó.” Cận Thời Xuyên ra lệnh. Mỗi chuồng chó đều được đánh số, dưới bảng số là thông tin tên, giới tính, tuổi, giống của con chó tìm kiếm cứu nạn đó. Có điều, sáng nay, các huấn luyện viên mới đều tập trung vào việc quét dọn cho nên hầu như đều bỏ qua điểm này. Hiện giờ, tất cả mọi người đứng xếp hàng, quay lưng lại phía chuồng chó, đối mặt với Cận Thời Xuyên, bắt đầu học thuộc lòng. “Ai trước?” “Báo cáo, tôi trước.” Dương Dương mới bị mất mặt trước Cận Thời Xuyên nên giờ muốn gỡ lại. Cận Thời Xuyên gật đầu “Nói đi.” “Tiểu Hổ, giống chó săn Labrador, 1 tuổi, chó đực.” Dương Dương có trí nhớ bẩm sinh rất tuyệt vời, gần như chỉ nhìn một lần là nhớ, huống chi lúc anh ta lại đây đã thấy trong chuồng chó có một con Labrador. Cận Thời Xuyên gật đầu “Chính xác.” “Báo cáo đội trưởng, chó của tôi tên là Đa Đa, giống Newfoundland, một tuổi hai tháng, chó cái.” Lưu Húc là người thứ hai trả lời. Cận Thời Xuyên gọi tên “Vương Tuấn.” Vương Tuấn giật mình, đứng nghiêm, trả lời “Báo cáo đội trưởng, tôi không chú ý.” “Sau khi kết thúc buổi huấn luyện, cõng vật nặng, chạy mười ki lô mét, bao giờ chạy xong thì lúc đó mới được ăn cơm.” “Rõ.” “Tiếp, Giang Đường.” “…” Cuối cùng, trong mười hai người, chỉ có bốn người trả lời được đầy đủ, chính xác các thông tin, còn lại đều không đạt. Học thuộc lòng xong, Cận Thời Xuyên phát dây dắt chó cho mọi người, yêu cầu dắt chó ra thao trường tập hợp, việc này cũng khá là rắc rối. Chó béc-giê Malinois Bỉ hay chó béc-giê Côn Minh không thể so với những con Labrador, Golden Retriever dễ thương, chúng nó có sự dũng mãnh, hung hãn bẩm sinh. Cho nên một vài đồng chí bị phân cho giống chó này không khỏi càu nhàu điếc tai, những người khác đều mặc kệ anh ta. Cũng có người cắm đầu lôi đi, hai bên co kéo với nhau, người còn trẻ con hơn chó. Người thông minh thì biết dùng gì đó để dụ nó. Cuối cùng, nhờ sự giúp sức của Từ Lai, sau nửa giờ, mọi người đều đã đưa được chó của mình ra sân huấn luyện. Cận Thời Xuyên và Bình An đứng trên bãi cỏ chờ, thỉnh thoảng lại xem đồng hồ, vẻ mặt rất khó đoán. Cả đội tập hợp. Có con không chịu ngoan ngoãn đứng bên cạnh, muốn chạy đi, có con thì sán lại chỗ con kia, hít hít ngửi ngửi. Chỉ có Bình An là ngồi ngay ngắn bên cạnh Cận Thời Xuyên, tỏ ra hết sức kiêu ngạo. Từ Lai càng nhìn càng buồn cười, Bình An bé bỏng ơi, mày là nhỏ tuổi nhất đó, đắc ý cái quỷ gì thế! “Bài học đầu tiên là huấn luyện cơ bản ngồi, nằm, đứng, giơ chân, gọi là huấn luyện tính phục tùng. Giờ tôi sẽ làm mẫu cho mọi người xem.” Cận Thời Xuyên tháo dây đeo cổ cho Bình An, đi đến đứng đối diện với nó ra hiệu lệnh. Từ Lai đứng một bên xem, khuôn mặt tươi cười, cho dù thế nào, cô mong rằng Bình An sẽ hóa giải được hết những vướng mắc trong lòng Cận Thời Xuyên. Chú thích *cõng vật nặng chạy 10km Đây là cái ba lô phải cõng này, đủ ác. *ACM ACM International Collegiate Programming Contest là cuộc thi lập trình quốc tế lâu đời và danh giá nhất dành cho sinh viên các trường đại học và cao đẳng trên toàn cầu. Đây là một cơ hội cho sinh viên các trường đại học và cao đẳng thể hiện và rèn luyện các kỹ năng giải quyết vấn đề và lập trình. Nga đã 6 năm liên tiếp 2012-2017 có đội dành giải nhất cuộc thi này. Trung Quốc cũng từng 4 lần có đại diện vô địch các năm 2002, 2005, 2010, 2011. Nguồn Wikipedia. *Các giống chó Labrador, Newfoundland, Malinois hay béc-giê Mõm đen, Golden Retriever, chó Côn Minh mọi người tự tìm thông tin chi tiết từng giống nhé. Chó Côn Minh là giống chó được sử dụng rộng rãi và phổ biến nhất trong quân đội và cảnh sát Trung Quốc hiện nay. Chó Côn Minh Golden Retriever Malinois Malinois Labrador Newfoundland
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Bảy, mặt trời chói chang như lửa. Giữa trưa, không khí nóng hệt lò thiêu, từng làn hơi nóng hầm hập càn quét thành phố Du Giang nằm ở miền Nam. Đô thị phồn hoa bị bao vây bởi cái nóng ngùn ngụt như thiêu như đốt đến nỗi người dân khổ sở phải than trời, chửi bới cho hạ Lai mới từ siêu thị ra thì thấy rất nhiều người đang đổ xô chạy về phía giao lộ trước cửa. Có một người chạy chầm chậm ngang qua cô, vừa di chuyển vừa gọi điện thoại nói “Quái quỷ thật, trời đúng là nóng có một không hai rồi, nghe nói đằng trước có một cái xe đang dừng chờ đèn đỏ thì tự bốc cháy, đợi tí tao trực tiếp cho mày coi!”Lúc cậu thanh niên liếc qua Từ Lai, cặp mắt lập tức phát sáng, kề mặt vào điện thoại gửi một tin nhắn thoại “Chao ôi, tao kể mày nghe, tao vừa thấy một mỹ nhân đấy, nhìn lướt qua còn tưởng là gặp ngôi sao cơ!”Lập tức điện thoại cậu ta nhận được một tin nhắn thoại đáp lại “Thôi đi, có đẹp đến vậy không? Nói suông thì ai tin.”Cậu thanh niên lập tức trả lời “Không lừa mày đâu, đẹp thật đấy, cô em đi sửa mặt nhà mày chỉ có mà hít khói nhé.”“Đệt, Lâm Lâm nhà tao chỉ đi bấm mắt hai mí thôi mà, mày đừng có động tí là lôi ra nói thế chứ?” Người kia lập tức đốp lại, giọng cáu kỉnh, “Nói không chừng cái em mày mới thấy là đi sửa mặt về đấy.”“Ôi trời, thằng cha kia bốc cháy rồi…”Trong tiếng la hét hỗn loạn, một cô gái đội mũ lưỡi trai xông vào giữa đám người, vừa chạy vừa lấy nước trong túi đồ ra, quẳng cái túi to xuống đất, vặn nắp rưới lên đùi người đàn ông.“Tránh ra, để tôi.” Một người đàn ông khác xách bình chữa cháy chạy đến, vừa kéo chốt an toàn vừa hét Lai lập tức giơ tay ngăn lại, giọng nói trong vắt cấp tốc mà điềm tĩnh “Không được dùng bình chữa cháy, tưới nước hoặc trùm quần áo lên đều được.”Người đàn ông sững người, thấy cô gái này không có vẻ gì là nói chơi bèn bỏ bình chữa cháy xuống lại hỗ trợ, cộng thêm vài người dân nhiệt tình lại giúp khiêng người chủ xe bị bỏng rời xa chỗ cháy. Trong lúc cảnh sát giao thông còn chưa tới, rất nhiều người lấy điện thoại ra quay chụp, bấm phím tanh tách…Cái đặc sắc của người Trung Quốc là hễ thấy chỗ nào có chuyện là liền tụ tập đứng lại cậu thanh niên giống cái người vừa rồi nói với bạn sẽ trực tiếp hiện trường vụ cháy đang quay rất tích cực. Cậu ta còn đặc biệt chú ý quay người phụ nữ đội mũ lưỡi trai đang chỉ huy mọi người lùi lại cố gắng giữ khoảng cách ít nhất là 150m, nhìn thoáng qua chỗ chiếc xe tự bốc cháy rồi xoay lưng chạy đến chỗ an thanh niên giật mình, ồ, chẳng phải là người đẹp mới thấy ở cửa siêu thị đó sao? Như này nhìn bao ngầu luôn!Chụp được lúc này, bóng xe đỏ rực, một trước một sau, hiện ra trên con đường đang nóng bốc khói. Tiếng còi hụ chói tai của xe cảnh sát vang tới tận trời cao, làm mấy con chim đang đậu trên chạc cây gần đó hóng mát giật mình bay mất, tiếng chim kêu ríu rít như bực bội lại như là chúng đang gọi nhau bay đi chỗ khác yên tĩnh hơn. Tiếng ve kêu rả rích cũng bị chìm đi giữa những tiếng ồn trên sát giao thông đến hiện trường đầu tiên, căng dây cảnh giới. Thình lình, lốp chiếc xe việt dã nằm trong khu vực chăng dây cảnh giới nổ “bục bục”, những người dân đứng vây quanh xem bất giác lùi ra xa, mặc kệ có bị người ta thấy rồi trêu hay Lai đứng phía ngoài dây cảnh giới, tay cầm một chai nước, nghiêng đầu nhìn chủ xe ngồi xiêu vẹo dưới gốc cây, tiện tay đưa nước cho anh ta “Anh không biết là không được mở nắp ca-pô à?”“Giờ thì biết rồi.” Người chủ xe trông rất thê lương. Anh ta vặn nắp chai nước ra tu liền một mạch như sắp chết khát đến nơi, uống được hơn nửa chai mới dừng lại nói, “Cảm ơn.”Lúc xe mới bắt đầu bốc khói thì chẳng nghĩ được nhiều, cứ tưởng chẳng có gì nên anh ta mới cầm bình chữa cháy đi mở ngay nắp ca-pô lên, thế là ngọn lửa bỗng chốc cháy lan ra khắp nơi, không thể khống chế nổi nữa.“Nếu lúc đó anh chỉ mở hé một khe nhỏ thôi rồi dùng bình chữa cháy phun vào trong sau đó mới từ từ mở hẳn lên thì xe anh vẫn còn, anh cũng đã không bị thương rồi.”Còn giờ, Từ Lai phóng mắt nhìn lại đằng kia, ngọn lửa cháy hừng hực nuốt trọn cả chiếc xe, đám cháy nếu đã kéo dài hơn ba phút, chẳng những không được tiếp tục tự mình cứu hỏa mà còn nhất định phải bỏ xe chạy lấy người, bằng không, không chỉ mất xe mà mất luôn cả mạng không nhiên, thực tế là vẫn có rất nhiều người ôm tâm lý may mắn, cảm thấy mình có thể tự dập lửa được, đến cùng rước họa vào thân.“Hiểu biết rõ thế, không phải cô là lính phòng cháy đấy chứ?” Nói đến đây chủ xe mới ngẩng đầu lên, nãy vẫn chưa nhìn kỹ người phụ nữ đã cứu mình, giờ trấn tĩnh nhìn lại, gương mặt dưới vành mũ lưỡi trai đó thật đẹp chết đi Lai lắc đầu, nhếch môi xe thấy cô cười một cái, đến vết thương trên chân cũng quên đau, tim đập rộn ràng, xuôi theo mặt nhìn xuống chiếc áo phông rộng che hết dáng người, có điều, dưới chiếc quần soóc kia là cặp chân thon dài thẳng tắp cực kỳ trắng.“Xe cứu thương đến rồi.” Từ Lai biết thừa gã đàn ông này đang nhìn mình, lạnh lùng nói một câu rồi bỏ đi.“Chao ôi…” Người chủ xe còn đang muốn xin số của em gái mà!Nhân viên cấp cứu khiêng chủ xe đặt lên cáng đưa vào xe chạy đến bệnh viện. Xe cứu hỏa đỗ ở đường cho xe chữa cháy, những người lính cứu hỏa được huấn luyện nghiêm chỉnh nhảy từ trên xe xuống trải vòi chữa Phương Kỳ đến hiện trường sớm hơn, nắm rõ tình hình, lập tức chạy đến chỗ người đàn ông mới nhảy xuống từ xe cứu hỏa mặc trang phục chữa cháy màu xanh tím than rất là bắt mắt, tóm tắt tình hình cho anh ta biết “Xe ô tô tự bốc cháy, chủ xe tự dập lửa bị cháy lan sang chân nói có một người dân hỗ trợ cứu người, ồ, chính là cô gái đứng đằng kia.”Cặp mày kiếm mắt sáng của Cận Thời Xuyên ẩn dưới mũ bảo hộ, vừa xuống xe đã nhận thấy chiếc xe tự bốc cháy nằm cách trạm xăng dầu không xa, tiềm ẩn nguy cơ cháy nổ lan rộng, nhất định phải tốc chiến tốc thắng.“Dùng súng phun nước, sơ tán quần chúng, chú ý an toàn.” Cận Thời Xuyên chuyển mắt nhìn về phía điểm bốc cháy ra lệnh.“Rõ.”Nhận được khẩu lệnh, các chiến sĩ phòng cháy chữa cháy lập tức dùng súng phun nước áp lực cao phun về hướng điểm cháy, nhanh chóng, lửa đã được khống chế, khói đen mịt mù, phần chưa cháy hết trơ Thời Xuyên ngoảnh đầu nhìn về phía những người dân đứng xem. Con ngươi đen dừng lại nhìn một người con gái đội mũ lưỡi trai đứng ngoài dây cảnh giới cách đó không xa, dường như là tình cờ, cô gái cũng nhìn lại về phía anh, ánh mặt trời gay gắt phản quang trên chiếc mũ, cho dù bốn mắt nhìn nhau thì cũng chẳng ai có thể nhìn thấy gương mặt đối bị dập tắt, chiếc xe việt dã kia đã bị cháy chỉ còn trơ vỏ, đã hỏng cả, xem chừng người chủ xe kia mà nhìn thấy cái xe của mình thì chắc khóc ngất trong phòng cấp cứu mất nhỉ?Lục Phương Kỳ hô to gọi mọi người thu quân, nhiệm vụ hoàn thành, giờ mới tươi cười như ngày thường, hề hề nhìn Cận Thời Xuyên trêu “Ơ kìa, không phải ông bận đi xem mắt cơ mà?”Đầu Cận Thời Xuyên ở trong mũ bảo hộ gần như đã chảy nước, anh cởi mũ ra, lấy tay vuốt nước trên quả tóc ngắn một cái, đôi mắt đen láy, sáng ngời quét nhìn Lục Phương Kỳ một vòng, nửa cười nửa không “Cái này mà ông cũng biết nữa hả? Đổi nghề làm paparazi rồi à?”“Tình cờ nghe thủ trưởng nói chuyện với ông.” Lục Phương Kỳ giơ tay lên thề, “Chỉ là tình cờ thôi, thật đấy, hơn nữa tôi không có nhiều lời buôn lại đâu.”Lục Phương Kỳ vừa dứt lời, mấy người khác thu dọn xong đi tới, đàn anh Lưu Húc lại hỏi “Đội trưởng, cậu xem mắt hỏng rồi à, lát về không sợ thủ trưởng bắt cậu viết kiểm điểm chứ?”Cận Thời Xuyên không nói gì, chỉ chuyển mắt nhìn sang Lục Phương Kỳ. Cái nhìn sắc lẹm đó khiến sống lưng anh chàng lạnh toát, mẹ kiếp, sao mà trời nóng thế này nhỉ, khiến anh ta lạnh rùng cả mình rồi. Lục Phương Kỳ vội vã xua tay cầu hòa “Quả thực không phải tôi nói đâu, thật đấy…”Ngoài trời đang nóng hầm hập, những người túm tụm lại xem có chuyện gì bắt đầu giải tán, còn sót lại mấy cô gái trẻ đứng che ô bên vệ đường, công khai nhìn chằm chằm về phía các anh lính cứu hỏa đang chuẩn bị lên Thời Xuyên mở cửa xe ghế trước, nhẹ nhàng bật người lên, ngồi vào xe, đang chuẩn bị đóng cửa thì nghe Lục Phương Kỳ vừa mới lên xe lại bắt đầu nói “Nhìn kìa, mấy cô gái kia đều đang dán mắt nhìn ông đấy, có muốn xuống cho người ta cái chữ ký không?”Lưu Húc cười sằng sặc “Nào có chuyện, người ta bảo thế nào nhỉ? À, nhớ rồi, đội trưởng của chúng ta rành rành có thể dựa vào nhan sắc, lại cứ một mực muốn dựa vào thực lực.”Một người khác phụ họa “Cho nên mới nói đội trưởng vốn không cần phải đi xem mắt làm gì, chỉ cần vẫy tay ới mấy cô em đứng bên đường kia một cái, một giây sau là có người đứng cạnh anh ấy rồi.”“Gì mà quan tâm tôi thế hả? Chà, hiếm được hôm đẹp trời thế này, lát về huấn luyện tiếp nhé.”Cận Thời Xuyên đóng cửa xe lại, cởi áo chữa cháy, nói một câu nhẹ bẫng đủ khiến cả xe nín lặng nhìn được hôm “đẹp trời” sắp chết người rồi!Hai người ngồi cạnh đưa mắt nháy nháy với Lục Phương Kỳ, cậu ta là chính trị viên, lời nói có trọng lượng hơn Phương Kỳ hiểu ý gật đầu, vỗ ghế ngồi trước, cười bảo “Không phải hôm nay ông nghỉ phép à? Giờ vẫn còn sớm, chưa biết chừng cô nàng kia vẫn còn đang đợi ông đấy.”Lục Phương Kỳ vừa dứt lời liền bị cái áo chữa cháy đập thẳng vào mặt, cậu ta gạt áo ra liền thấy Cận Thời Xuyên mặc chiếc áo phông rằn ri cười ý tứ sâu xa nhìn mình bảo “Hay là ông đi đi?”“Chửa dám đâu, thủ trưởng đánh em chết mất.” Lục Phương Kỳ cười khì xe đều bật cười, đám đàn ông đi lính đều khá vui lúc này, một nữ phóng viên đến gần muốn phỏng vấn họ. Lục Phương Kỳ thấy người đẹp, vội vàng mở cửa xe nhảy xuống, còn cố ý chỉnh trang lại bộ quần áo chữa cháy đang mặc, cười với cô nàng “Đồng chí nhà báo, cô hỏi đi.”Nữ phóng viên đưa ra vài câu hỏi, Lục Phương Kỳ đều đáp rất rõ ràng, rành mạch. Cô nàng đánh mắt nhìn một lượt các chiến sĩ trên xe, không khỏi hỏi “Có thể để đội trưởng của các anh xuống nói mấy lời được không?”Lục Phương Kỳ nhìn thấy nữ nhà báo vừa nói đến đội trưởng là đỏ mặt, hay lắm, xem ra là mình tự đa tình rồi, thế này rõ là đến vì đội trưởng nhà mình mà. Anh cười với nữ nhà báo “Vậy cô chờ chút.”Sau khi Lục Phương Kỳ giải thích tình hình cho Cận Thời Xuyên nghe, cửa xe trước mở ra, một người đàn ông nhảy xuống, vóc người cao ráo đi tới, bóng của anh gần như có thể che khuất người nữ phóng phóng viên nở một nụ cười mà mình tự cho là đẹp nhìn người đội trưởng anh tuấn, chưa kịp nói đã bị cướp lời “Ngại quá, đồng chí nhà báo, chúng tôi phải trở về đơn vị bây giờ đây, nếu như tin tức không đủ, cô có thể phỏng vấn người dân vừa nãy đã tích cực làm việc nghĩa.”Nói xong, Cận Thời Xuyên gật đầu khách khí một cái rồi xoay lưng đi, nghe thấy cô nhà báo sau lưng lẩm bẩm một mình có vẻ hơi bị thất vọng “Cơ mà cô gái kia cũng không chịu nhận phỏng vấn.”Cận Thời Xuyên không quay đầu lại, lên xe ra lệnh cho xe quay đầu, chạy bon bon về phía trước, đi xuyên qua những người đứng xem bên đường, anh liếc mắt nhìn vu vơ qua gương chiếu hậu. Trong tấm gương sáng choang, hàng cây long não chạy lùi về xa, dưới một gốc cây vừa đi qua, một cô gái đội mũ lưỡi trai hình như đang nhìn về phía Phương Kỳ vỗ ghế hỏi “Nhìn cái gì thế?”Cận Thời Xuyên thôi nhìn, chuyển mắt về đằng trước “Tôi đang nhìn trời hôm nay thật đẹp, xem lát về có nên chạy 3000m hâm nóng người không.”Lưu Húc méo miệng cười nhìn Lục Phương Kỳ chằm chằm “Chính trị viên à, xin cậu nói ít đi một câu được chứ?”Cận Thời Xuyên chống khuỷu tay phải lên cửa sổ xe, mắt lại chuyển sang nhìn gương chiếu hậu, nói sao vẫn cứ thấy cái người đó nhìn hơi quen quen.…Từ Lai đứng dưới tàng cây nhìn chiếc xe cứu hỏa biến mất ở ngã rẽ cuối đường, ngẩng đầu nheo mắt nhìn trời đang buổi ban trưa, bỗng dưng cười một cô không nhìn nhầm, người ngồi ở ghế lái phụ kia chính là Cận Thời thích*Đường cho xe chữa cháy Với các công trình lớn vài chục tầng, block chung cư, khu công nghiệp thì đường cho xe chữa cháy là điều bắt buộc phải làm về an toàn cháy nổ. Xem quy định kỹ thuật chi tiết tại link.*quần áo chữa cháy màu xanh tím than*áo phông rằn ri*Cây long não hay còn gọi là rã hương là một loại cây thân gỗ, lớn và thường xanh, có thể cao tới 20–30 m. Long não có nguồn gốc ở khu vực Đông Á, bao gồm Đài Loan, miền nam Nhật Bản, đông nam Trung Quốc và Đông Dương, tại đây người ta trồng nó để sản xuất dầu long não. Nguồn Wikipedia.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Lục Phương Kỳ đuổi đến nơi thì vừa hay bắt gặp Cận Thời Xuyên đang bế bổng một cô gái. Nhờ cặp mắt sắc, anh liếc một cái liền thấy ngay trên mặt băng vải trên tay Cận Thời Xuyên có vết máu.“Đội trưởng, mọi người bị sao vậy? Tay của anh… ôi chao ôi…”Cận Thời Xuyên không thèm để ý đến Lục Phương Kỳ, đi theo y tá vào phòng Phương Kỳ nhìn theo bỗng lại thấy vui mừng. Vừa rồi, cái mặt kia của Cận Thời Xuyên rõ ràng là lo lắng! Anh chắc chắn không nhìn nhầm, đúng là lo lắng, chắc là lo lắng cho cô gái trong lòng nhỉ?Nghĩ đến đây, anh không kiềm được ngẩng đầu lên, trên đỉnh đầu là trần nhà trắng tinh, nhưng cũng không cản trở được việc anh cảm ơn ông trời đã sắp đặt số mệnh để hai người kia gặp nhau.“Ông trời ơi, nhất định ông đã nghe thấy lời cầu nguyện của con rồi phải không? A-men!”Đầu bị vỗ một cái, Lục Phương Kỳ cau mày quay người lại. Cận Thời Xuyên giấu tay vào túi “Chưa về đi à, ở đấy khấn vái gì đấy?”Lục Phương Kỳ kêu “Ôi chao, lão đại, dù gì tôi cũng là chính trị viên, để cho tôi chút thể diện trước công chúng được không?”“Ông cũng biết mình là chính trị viên à, ông có ra dáng chính trị viên chút nào không? Mấy thằng kia có coi ông là gì?” Cận Thời Xuyên nói bằng giọng tán gẫu thoải mái, không phải đang dạy dỗ người khác.“Tôi thấy thế này hay mà, gần gũi nhân dân.” Lục Phương Kỳ hỏi đến vết thương trên tay Cận Thời Xuyên, “Này, tay ông làm sao đấy?”“Đủ rồi đấy, thu quân, cút về đi, về mà viết báo cáo đi.” Cận Thời Xuyên nghiêm giọng ra lệnh.“Rõ.” Lục Phương Kỳ hết nói nổi gã này, tay bị thương mà làm như trò đùa ấy, mới đầu anh ta cũng thấy lo lo, kết quả người bị thương lại không thèm để ý, anh ta thèm vào lo nữa, chưa kể, trong kia còn có một vị, có lo cũng chưa đến lượt anh ta đâu!Lục Phương Kỳ đi vòng qua Cận Thời Xuyên rồi mới bồi thêm một câu sau lưng “Không cản trở ông và chị dâu vui vẻ nữa nhé!”Nhân lúc Cận Thời Xuyên còn chưa kịp xoay lại đạp mình, anh ta ù té chạy cho xa.“Á!”Giọng Từ Lai vọng ra từ trong phòng khám. Cận Thời Xuyên vội vã chạy vào. Bác sĩ bỏ chân Từ Lai xuống, ngẩng lên nhìn Cận Thời Xuyên, cười nói với anh “Mắt cá chân của vợ anh bị trật khớp, đã nắn lại rồi, không phải lo.”“Cô ấy không phải vợ tôi.” Cận Thời Xuyên vừa lại gần vừa giải Từ Lai đã bớt đau, cô nghe thấy Cận Thời Xuyên vội vàng giải thích thì không khỏi khịt mũi coi thường, chối nhanh vậy làm gì? Làm vợ anh thì anh mất mặt lắm à?“Ồ, ngại quá, chân của bạn gái cậu cần phải chăm sóc cho tốt, hết sưng là không sao nữa.” Bác sĩ thấy vừa nãy hai người thân mật với nhau, đoán rằng nếu không phải vợ chồng thì chắc là người yêu rồi.“Tôi không phải bạn gái anh ta.” Từ Lai trả đũa sĩ dừng bút nhìn hai người, hàng ngàn chữ mẹ kiếp lướt qua đầu, thời nay làm bác sĩ thật không dễ, còn phải học thêm cả tâm lý học hành vi để tránh ghép đôi nhầm nữa.“Khụ khụ.” Bác sĩ húng hắng giọng rồi viết tiếp, nói với người đàn ông đang đứng cạnh cô gái, “Tay của anh phải đi xem lại đi, vải băng dính máu, miệng vết thương nứt rồi đấy.”Từ Lai lập tức nhìn sang Cận Thời Xuyên, miếng vải xô trắng đúng là đã loang lổ vết máu, vừa rồi sao cô lại không thấy chứ.“Do ban nữa cứu người nên làm miệng vết thương bị nứt ra hả? Anh mau đi tìm bác sĩ khám thử đi.” Từ Lai đẩy tay Cận Thời Xuyên.“Vội gì.”“Thế gì mới vội, máu chảy thành dòng mới vội đúng không?”“Không sao đâu.”“Cận Thời Xuyên.” Từ Lai nghiêm mặt, “Đó là vết dao, sâu lắm đó.”“Anh biết mà.”Bác sĩ bối rối, quan hệ giữa hai người này thật là khó hiểu quá!Anh ta, một con chó độc thân hơn ba mươi mốt tuổi, bị hai người này ép ăn thức ăn cho chó!“Đi lấy thuốc đi!” Bác sĩ đưa đơn cho Từ Lai, tươi cười rạng rỡ, anh ta nhịn, nhịn cho đôi nam nữ đẹp lóa mắt này đùa giỡn trước mặt anh Lai mỉm cười với bác sĩ, cầm đơn thuốc rồi nói “Cảm ơn bác sĩ.”Bác sĩ “sói cô độc” bị nụ cười của cô gái hạ gục tại chỗ, hận không thể đứng dậy nói với tay đàn ông đứng bên cạnh cô gái Mau buông cô ấy ra, để đó cho điều, nhìn dáng vóc cao to, nhìn vẻ ngoài tuấn tú, lại nhìn cặp mắt sắc bén, kiêu ngạo của tay kia, cuối cùng bác sĩ cảm thấy hay là thôi Lai đứng dậy, Cận Thời Xuyên hoàn toàn không có thời gian suy nghĩ, lập tức lại đỡ cô.“Em tự đi được, anh mau đi xem tay sao đi.” Từ Lai nói hơi giận Thời Xuyên cúi đầu nhìn cái mắt cá chân mảnh mai đã sưng to như chiếc bánh bao “Chân em khập khà khập khiễng đi đến tối cũng không xuống được dưới tầng đâu.”Từ Lai nhìn xuống chân mình rồi lại nhìn vết thương của Cận Thời Xuyên, sau đó vòng qua bên tay trái của anh “Vậy đỡ bên này.”“Ừ.” Cận Thời Xuyên đỡ Từ Lai từ từ đi ra ngoài.“Chúng ta thế này giống “Thiên tàn Địa khuyết” nhỉ?”“Vẫn còn lòng dạ đùa bỡn cơ à?”“…”Bác sĩ ở trong phòng khám thấy hai người rõ ràng là lo lắng cho đối phương mà vẫn không chịu nhường nhau rồi lại nghe hai người nói chuyện nữa, quyết định lấy điện thoại gọi.“Này, lần trước cậu bảo có một cô gái muốn giới thiệu với tôi phải không, tối nay tôi rảnh đấy.”…Từ Lai cầm thuốc, Cận Thời Xuyên đi băng bó cẩn thận lại xong thì đã gần sáu giờ, ông trời bỗng nhiên đổi sắc mặt, gió mạnh nổi lên cuồn cuộn, mây mưa ùn ùn kéo Thời Xuyên đỡ Từ Lai lên xe, nói với cô “Chắc là mưa to đấy, anh đưa em về nhà, cơm để bữa khác ăn.”“Cũng được.” Từ Lai nghĩ tay chân họ hiện giờ đang què quặt cả rồi, quả thực không hợp ra ngoài ăn cơm, hơn nữa Bình An còn đang ở nhà.“Dây an toàn.” Cận Thời Xuyên cứ tưởng con bé này phải lằng nhằng thêm gì đó nữa, không ngờ lại đồng ý nhanh đến Lai thắt dây an toàn xong, xe liền lăn bánh, chạy được nửa đường thì một tia chớp rạch ngang như một thanh kiếm thần chém rách bầu trời, sấm sét nổ đùng đoàng, ù tai điếc cối ven đường ngả nghiêng, hận không thể mọc chân bỏ chạy, bầu trời đen sì như mặt quỷ, những tòa nhà cao tầng nằm lố nhố lẻ chiếc xe lao đi vù vù, mưa sầm sập trút xuống, hạt mưa to bằng hạt đậu điên cuồng ném lên mặt kính chắn đó mưa xâu thành chuỗi trút xuống mui xe, độ ẩm không khí lập tức tăng Thời Xuyên quan sát đường sá, mở radio nghe tin tức thời sự, Từ Lai cũng mở weibo đọc tin mới.“Tia sét ban nãy đánh trúng một chiếc xe.”Trong lúc chờ đèn đỏ, Từ Lai cho Cận Thời Xuyên xem clip trên điện thoại dài một phút quay từ cảnh tia sét trắng lao từ trên trời xuống, tiếp đó là tiếng con gái hét ầm xanh sáng lên, Cận Thời Xuyên tiếp tục cho xe chạy, vừa lái xe vừa hỏi “Bình thường ở nhà em ăn gì?”Từ Lai dời mắt khỏi điện thoại, nhìn Cận Thời Xuyên “Ăn thức ăn ngoài ạ!”“Em không nấu cơm à?”“Thỉnh thoảng có nấu.” Tài nấu ăn của cô, ờm, just so so.“Vậy tối nay em ăn gì?”“Tiện gì ăn đó thôi.”“Trong nhà có đồ ăn à?”“Không có.” Từ hồi về, cô toàn gọi đồ ăn ở ngoài, không thì là ra ngoài Thời Xuyên liếc qua Từ Lai “Lại gọi thức ăn ngoài hả?”“Tất nhiên là không, mưa to thế này, shipper dễ bị tai nạn lắm.”“Tư tưởng giác ngộ cao đấy.” Cận Thời Xuyên tấp xe vào chỗ chuyên đậu xe trên lề đường, tháo dây an toàn, chuẩn bị xuống Lai vươn tay níu Cận Thời Xuyên lại “Anh làm gì đấy?”“Đợi ở trên xe nhé.” Cận Thời Xuyên nói xong thì đóng cửa xe lại, lấy chiếc ô từ cốp sau ra, đi lên vỉa Lai nhìn mãi cũng không đoán ra anh đi đâu, trời mưa to quá, cô chỉ có thể kiên nhẫn khoảng hai mươi phút, cửa ghế lái mở ra, Cận Thời Xuyên đưa cái túi trong tay cho Từ Lai, thu ô lại, ngồi xuống, đóng cửa Lai không vội xem đồ trong tay mà nhìn chằm chằm Cận Thời Xuyên, tình trạng hiện tại của anh cũng coi như là nude bán thân nhỉ?Mái tóc ngắn ngấm đầy nước mưa, mặt cũng ướt, áo phông ướt nhép, dán lên người, cơ ngực, cơ bụng, bắp tay đều thấy ơi, làm người ta chảy máu mũi mất thôi…Cô đưa khăn giấy cho Cận Thời Xuyên “Không phải anh có mang ô à?”“Mưa to quá.” Cận Thời Xuyên cầm khăn giấy lau qua đầu và mặt, tiếp tục nói, “Mua ít đồ ăn cho em rồi đấy, về nhà tự nấu lên ăn tạm nhé.”Giờ Từ Lai mới nhìn đến cái túi to trong tay mình, đồ bên trong túi ni lông không bị ướt, có ba cái hộp, hai mặn một Lai nhìn sang người đàn ông ngồi bên ghế lái đang khởi động xe, rõ ràng là một tên mình đồng da sắt, hóa ra lại có tấm lòng ấm áp như vậy, rõ ràng đối xử với cô rất lạnh lùng, nhưng lúc nào cũng suy nghĩ cho cô.“Cận Thời Xuyên.” Từ Lai gọi đầy đủ cả họ lẫn tên, giọng nói rất dịu dàng.“Gì?”“Anh còn nhớ đúng không?”“Nhớ cái gì?”“Anh sẽ lấy em.”Chú thích*chó độc thân hay cẩu độc thân là cách gọi vui chỉ dân thức ăn cho chó hoặc gọi là cẩu lương dùng để chỉ các màn tình củm; chúng đều là các từ lóng do các bạn trẻ Trung Quốc nghĩ ra.*Thiên tàn Địa khuyết 天残地缺 là tên một bộ phim chưởng của Đài Loan sản xuất năm 1977. Nhân vật chính là 2 cao thủ, một người bị cụt hẳn 2 tay còn người kia thì bị què cả hai chân.*Just so so mình để nguyên văn tiếng Anh theo tác giả. Cụm từ này ít được dùng trong tiếng Anh của người nói tiếng Anh bản ngữ nhưng không hiểu sao nó được đưa vào trong sách giáo khoa Tiếng Anh ở Trung Quốc. Từ này thường được dùng như nghĩa là tàm tạm, không hay không dở.
thời gian như hẹn