🐭 Truyện Không Thèm Yêu Sếp

Liễu Trí Mẫn nhìn về phía Lý Đế Nỗ, liều mạng nháy mắt ra hiệu, nhưng không hiểu sao anh lại cứ đực mặt ra nhìn cô. Liễu Trí Mẫn điên cả người, cô chỉ hận rèn sắt không thành thép. Cái thằng cha Lý Đế Nỗ này, mau chóng hành động đi chứ? Cứ đần thối đần nát ra đấy thì bao giờ mới tán được con gái nhà người ta? Thôi được rồi! Tiêu Chiến: "Liệu em có còn yêu anh khi biết anh là thế thân?"Vương Nhất Bác: "Không, thứ tôi thèm muốn chỉ là thân thể anh." Nếu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Thế Thân Thì Mãi Vẫn Là Thế Thân hoặc Bạo Quân Sủng Hôn Hằng NgàyThân mời các bạn Không Thèm Yêu Đương Với Sếp kể về Tiền Duy 28 tuổi là một trợ lý luật sư, cấp trên Lục Tuân là bạn cùng trường của cô ngày trước. Phi Hồ Ngoại Truyện. Side Story Of Fox Volant. Full HD Vietsub Tập 18 60 phút/ Xác Sống (Phần 11) The Walking Dead (Season 11) Full HD Vietsub Nói đến chuyện trước kia, người Pháp khi nào cũng muốn tôi ngồi yên một chỗ, không cho ra ngoài thân mật với dân cho nên trong hai mươi năm trời làm vua, tôi ra Bắc có một lần và một lần vào Nam Kỳ, còn xung quanh tôi, họ đặt toàn những người mật thám. Tôi rất buồn hiểu rằng không thể làm việc chi có ích cho đất nước. đọc truyện Phó bản Boss lại yêu ta-Lang Bất Tri | Chương 55: Thường ngày phiên ngoại 2 | Truyện convert Chưa xác minh | Phó bản boss hựu ái thượng ngã truyen convert | Bạch linh bất hạnh bị cuốn tiến cửu tử nhất sinh vô hạn lưu thế giới. Trước mắt tĩnh mịch trong bóng tối, cất giấu một con to lớn, không thể Một cái ở giới giải trí tiếng gió thủy khởi, tai tiếng đầy trời. Một cái ở đầu tư trong giới thanh danh hiển hách, mỹ nữ quấn thân. Ngẫu nhiên có một ngày. Hứa khuynh tham gia một cái bữa tiệc, cấp nhà đầu tư đại lão kính rượu. Nàng nhìn ngồi ở bên cạnh cao lớn nam nhân, cảm thấy quen mắt. Sau khi ăn xong. - Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu tiên của mình, chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ, bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ em không thấy sao, cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya Không Thèm Yêu Sếp Chương 93 « Chương Trước. Quản Lý . Sửa Chương; Cài Đặt Hiển Thị; Chương Tiếp » Chương này bị chủ sở hữu truyện khóa, vui lòng thao tác bên dưới. Có thể bạn chưa biết? Giới thiệu bạn bè nhận % hoa hồng; Thông tin phim Không Thèm Yêu Đương Với Sếp. Không Thèm Yêu Đương Với Sếp là một bộ phim tâm lý, tình cảm lãng mạn do Tiết Lang làm đạo diễn, Hoàng Tử Thao và Tống Tổ Nhi đóng chính.. Phim được chuyển thể từ bộ tiểu thuyết ngôn tình lãng mạn cùng tên của tác giả Diệp Phi Nhiên kể về câu chuyện tình yêu ZUkpEZD. Bìa WordPress Tác giả Lục Phong Tranh Thể loại Hiện đại, Tình cảm, Ngọt, Sủng, HE, Giả trùng sinh, Hài hước, Oan gia, Sắc, Sạch, Song xử, Thanh xuân vườn trường Độ dài 95 chương 94 chương chính truyện + 1 chương ngoại truyện Tình trạng Hoàn thành Link review ❤️❤️❤️ Link đọc ️️️ Lưu ý Set PASS 6 chương bất kỳ Chương 48Chương 49Chương 50 Văn án Đời này chuyện khiến Tiền Duy hối hận nhất, Là cái năm 19 tuổi đó, cô đắc tội với “Ánh sáng của Học viện Luật” – tên thật Lục Tuân. Cô giúp cậu em trai song sinh của mình là Tiền Xuyên đào góc tường nhà Lục Tuân, cướp đi ánh trăng sáng trong lòng anh. Ai ngờ đâu một ngày kia Lục Tuân thành sếp lớn của cô, Tiền Duy chỉ có thể làm trâu làm ngựa để chuộc tội với anh. Lần này ông trời già cho cô cơ hội được quay lại năm 19 tuổi, hồi ức lại những năm tháng thanh xuân ở Học viên luật trước đây. Tiền Duy nói làm gì cũng phải vuốt mông ngựa Lục Tuân, phải bảo đảm anh và ánh trăng sáng sẽ thành người thân thuộc. Nhưng. . . Vì sao cô lại càng đắc tội với Lục Tuân thế này? Cứu mạng với! Cô chỉ muốn giúp ông chủ tương lai yêu đương, không phải muốn hẹn hò với ông chủ tương lai đâu!! Điều hướng bài viết Không Thèm Yêu Sếp Diệp Phỉ Nhiên [Nguyên Phương] Cảnh báo Truyện đã được set pass 6 chương bất kỳ và chỉ share cho những người làm đúng quy định ở bài Tổ Cú ghim ở ngay đầu trang chủ. Khi hoàn truyện pass này sẽ khóa vĩnh viễn, cảm phiền reader cân nhắc kỹ trước khi nhảy hố. Chương 1 Kích động thời thanh xuân “Chu thẩm phán à, anh xem có thời gian rảnh nào tới cưỡng chế thi hành vụ án tranh chấp năm ngoái của Hoành Phát đi chứ? Tôi cũng biết dạo này phòng thi hành án các anh rất bận rộn, xe cho người trong tòa án cũng không đủ dùng, nhưng những người trong cuộc như chúng tôi đang rất mong mỏi và quan tâm tới vụ án này, bao giờ bên các anh rảnh, phòng luật chúng tôi chấp nhận gọi xe…” “Bản kháng án lần trước đã bị bác bỏ, chúng tôi đã đưa ra quyết định sẽ cho bên bị đơn kháng cáo, phiên tòa tiếp theo có thể phải sang năm sau, để hai bên có đầy đủ thời gian chuẩn bị tài liệu tới phiên tòa xét xử.” Đã gần đến cuối năm rồi, không ít thành phần tri thức đã nghỉ sớm để về quê ăn tết, từ văn phòng vào đến thang máy càng ngày càng thưa thớt người. Phần lớn các doanh nghiệp đã chuẩn bị bước vào kỳ nghỉ tết, nhưng trong văn phòng luật sư Tinh Thành vẫn có những con người đang miệt mài vì công việc. Tiền Duy đang ngồi cắn đầu bút trong tiếng điện thoại kêu réo không ngừng của các đông nghiệp xung quanh, cứ đợi rồi lại đợi, cho đến khi trong phòng dần trở lại yên tĩnh, những đồng nghiệp đã lên tòa án hoặc ra ngoài gặp khách hàng, trong văn phòng lớn như vậy chỉ còn lại vài em thực tập sinh, lúc này cô mới tự động viên bản thân, sau đó lén lén lút lút lách mình đi tới văn phòng của Lục Tuân. Thật không may, Lục Tuân đang nghe điện của một vị khách ở Mỹ, Tiền Duy rất thức thời ngồi xuống bên cạnh, ngoan ngoãn như gà chờ đợi Lục Tuân nghe xong cuộc gọi này. Văn phòng của Lục Tuân ở hướng nam, vì thế ánh nắng mùa đông có thể chiếu thẳng vào phòng, xuyên qua chậu cây dưới đất hắt lên gương mặt trắng ngần của anh, tạo thành một cái bóng mờ dưới sống mũi cao thẳng tắp, giữa hai cánh môi mỏng đẹp đẽ đang phát ra thứ tiếng anh giọng mỹ vô cùng lưu loát chuẩn xác. Người đàn ông ấy phong độ chín chắn, anh tuấn ngời ngời, dường như chẳng thể tìm được yếu điểm nào trên con người anh, chỉ là mấy sợi tóc đang dựng đứng trên đầu kia, đều đang tỏ rõ sự khác biệt của riêng nó. Tiền Duy nhớ lại vài ngày trước cô từng nghe mấy nữ sinh thực tập bàn tán về Lục Tuân trong wc nữ, ” Đến cái gáy của Lục Par cũng đẹp trai nữa, dù anh ấy có lẫn giữa đám đông thì ai cũng nhận ra ngay” . Gáy Lục Tuân có đẹp không thì cô không biết, nhưng cô không thể phủ nhận, với gương mặt đó của Lục Tuân, dù là bản thân cô quen anh đã nhiều năm, theo lý mà nói dù có mê cái đẹp thế nào thì cũng miễn dịch với sắc đẹp của anh rồi, nhưng trong khoảnh khắc này khi bất ngờ chứng kiến cảnh đó, thì gương mặt ấy vẫn có lực sát thương cực mạnh. Giờ này Lục Tuân đang đeo một chiếc kính viền vàng, trong lúc nghe điện thỉnh thoảng lại uống một ngụm nước, yết hầu khẽ nhấp nhô lên xuống giữa cần cổ trắng ngần thon dài, đường cong ấy tràn ngập hormone nam tính, mang đậm khí chất tinh anh cấm dục và phong thái y quan cầm thú xộc thẳng vào mặt cô. Lục Tuân nghe điện mà chẳng nói một câu thừa thãi nào, rồi anh nhanh chóng kết thúc cuộc gọi. Anh tháo chiếc kính gọng vàng vứt tạm lên bàn rồi ngẩng đầu lên nhìn Tiền Duy nhưng không nói gì. Tiền Duy thấy anh nhìn mình với ánh mắt ấy thì da đầu tê dần, cô không dám nhìn anh, đành phải nhìn chằm chằm vào bàn tay thon dài đang đặt trên mặt bàn, khó khăn mở miệng nịnh nọt “Sếp này…” “Không được.” “…” Lần này Tiền Duy không nhịn được nữa mà ngẩng đầu, “Tôi còn chưa nói gì mà!” Lục Tuân cười lạnh đáp lại “Mỗi lần cậu gọi tôi như thế thì chẳng có chuyện gì tốt lành cả.” Tiền Duy cười ngại ngùng “Sao cậu lại nói thế chứ…” “Vậy hôm nay cậu tìm tôi có chuyện gì tốt sao? Mời tôi ăn cơm? Hay tặng quà cho tôi?” “Ừ thì…” Tiền Duy hạ giọng, “Tôi nghe nói gần đây bên mình đang nhận một dự án, Gaoke Electromechanics muốn dùng 1,4 tỷ USD thu mua 65% cổ phần của công ty mẹ, tôi sợ đội cậu không đủ người nên muốn chủ động xin gia nhập dự án thu mua lần này.” “Nằm mơ đi.” Mặc dù mang trên mình một gương mặt mỹ miều như hoa như ngọc, nhưng lời lẽ thốt ra từ cặp môi mỏng mỹ lệ kia chỉ là hai chữ thật vô tình. “Lục Tuân!” Lần này Tiền Duy không nhịn được nữa , “Tốt xấu gì chúng ta cũng là đồng môn, nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài! Một dự án to như thế, tôi nghe nói cậu còn cho mấy em thực tập vào nhóm để học hỏi, tốt xấu gì thì tôi cũng làm việc với cậu một năm nay rồi, cũng coi như là luật sư có kinh nghiệm đi! Chẳng lẽ tôi không đủ khả năng tham gia sao?” Lục Tuân im lặng không nói lời nào. Tiền Duy quyết định giở chiêu xin xỏ lòng thương “Thật sự là đàn ông no không hiểu đàn ông chết đói, cậu thử nghĩ mà xem, bao nhiêu dự án tự động tới tìm cậu – thì cậu lại nói không rảnh rồi từ chối, còn bạn học cũ của cậu là tôi đây, sắp sang năm mới tới nơi rồi trời thì rét căm căm vẫn phải nhai bánh ngô cầm hơi chờ đến sang năm nhận lương…” “Bánh ngô [1] là thực phẩm giàu dinh dưỡng, rất tốt cho sức khỏe.” [1] Bánh ngô là một loại bánh mì hấp được làm từ bột ngô ở miền Bắc Trung Quốc. “…” Tiền Duy vẫn đang giãy giụa nốt trước khi chết, “Lục Tuân, trước kia là tôi có lỗi với cậu, là vì khi đó tuổi còn rất trẻ nên kích động…” “Nếu tính thời gian thu phí tư vấn thì 5000 tệ một giờ.” Lục Tuân bấm nút chiếc đồng hồ trên bàn, “Cậu có gì muốn nói với tôi nữa không?” “Không có gì, cám ơn sếp!” Tiền Duy nhìn những con số nhích dần trên máy bấm giờ, không nhiều lời thêm, cô nhanh chóng bật dậy khỏi ghế đi ra ngoài, xem ra cô lại thất bại rồi. “Đợi chút đã.” Chẳng lẽ Lục Tuân đột nhiên đổi ý rồi? Tiền Duy thầm ngạc nhiên, trên mặt vẫn mang theo ý cười, vô cùng nịnh nọt quay đầu lại. “Lần sau trước khi vào phòng tôi nhớ phải gõ cửa.” Lục Tuân lại đeo kính lên, vùi đầu vào đống hồ sơ trên bàn, không thèm ngẩng mặt lên, “Ra ngoài thì đóng cửa lại.” “…” Đi chết đi Lục Tuân! *** Tiền Duy và Lục Tuân cùng tốt nghiệp Khoa luật của Đại học A, còn là sinh viên cùng khóa, tiếc là… Tiền Duy vừa nhớ lại quá khứ, thì hối hận đến mức ruột cứ quặn thắt lại. “Hồi đấy làm sao tao biết sẽ có một ngày cậu ta lại thành sếp của tao chứ? Rõ ràng trong cùng một giới nhưng tao vẫn chỉ là một luật sư nhỏ nhoi, còn cậu ta một bước lên mây thành Partner rồi! Partner ! Partner đấy! Người ta là Lục Par, nhưng tao vẫn là Tiền luật sư! Tao có cách nào đâu, tao cũng rất tuyệt vọng! Tao cũng muốn làm Tiền Par mà!” Hết giờ làm hôm ấy, Tiền Duy hẹn Lưu Thi Vận tại một quán bar nhạc nhẹ để tâm sự nỗi buồn. Lưu Thi Vận là bạn đại học cùng chung ký túc của Tiền Duy, mặc dù cô nàng là một trong số ít những người sau khi tốt nghiệp thì không theo con đường liên quan tới luật pháp, nhưng lại chính là bạn tốt nhất của Tiền Duy. “Đúng là kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra!” Tiền Duy uống cạn sạch ly cocktail trước mặt, “Mày nói thử xem, tại sao tên Lục Tuân đó lại hẹp hòi như thế? Chẳng phải tao chỉ đắc tội với cậu ta có tí tẹo thôi à?” “Mày chỉ đắc tội cậu ta có tí tẹo á?” Lưu Thi Vận liếc cô, “Mày giúp Tiền Xuyên đào góc tường nhà người ta, cướp bạn gái người ta là Mạc Tử Tâm, nói quá lên một chút thì là có mối thù cướp vợ, là đàn ông ai mà chịu được? Hơn nữa, nhìn Lục Tuân là biết cậu ta thuộc tuýp người đàn ông chung tình, nhiều năm trôi qua vẫn cứ độc thân như thế, chỉ sợ cậu ta đối với Mạc Tử Tâm chính là kiểu Đã đi bốn biển rồi ta còn màng gì nước, đã thấy Vu Sơn rồi ta còn màng gì mây’ [2] muốn quên nhưng không quên được. Mà cái kiểu bị đào góc tường như thế, không chỉ tổn thương về mặt tình cảm, mà lòng tự trọng của đàn ông cũng coi như mất sạch rồi. Giờ thì ngày nào mày cũng ngang nhiên lượn qua đảo lại trước mắt cậu ta, không ngừng nhắc nhở cậu ta về quá khứ nhục nhã năm đó. Cậu ta không cầm dao đâm màyvài nhát chắc vì sợ làm thế là vi phạm hình sự rồi bị tước bằng luật sư thôi!” [2] Một câu trong bài thơ Lý tư của nhà thơ Nguyên Chấn thời Trung Đường. Bài thơ được tác giả sáng tác để tưởng nhớ người vợ đã mất. Bài thơ gồm bốn câu “Tằng kinh thương hải nan vi thuỷ, Trừ khước Vu Sơn bất thị vân. Thủ thứ hoa tùng lãn hồi cố, Bán duyên tu đạo, bán duyên quân” Dịch nghĩa Đã đi bốn biển rồi ta còn màng gì nước vì biển nhiều nước quá rồi; Đã thấy Vu Sơn rồi ta còn màng gì đến mây vì mây trên đỉnh Vu Sơn đẹp nhất rồi; Hoa đẹp ta cũng chẳng màng ngoái lại vì đã một lần có em, mà hoa sao sánh được với em; Nửa vì ta đang tu, nửa vì đã một lần có em. “…” Tiền Duy lẩm nhẩm, “Nghiêm trọng đến mức đấy à?” “Đương nhiên!” “Nhưng nói đúng ra thì Mạc Tử Tâm cũng đâu phải bạn gái của Lục Tuân.” “Đúng vậy, dù sao người ta vẫn chưa chính thức mở cánh cửa ngăn cách đôi ta thì mày đã nhanh tay đào góc tường nhà người ta rồi. Tiền Duy này, mày đã từng nghe câu này chưa Thứ vĩnh viễn không chiếm được sẽ khiến trái tim rối loạn? Lục Tuân đã để vụt mất người mình thích, mày nghĩ sự tiếc nuối trong lòng cậu ấy mãnh liệt đến mức nào? Mạc Tử Tâm chính là ánh trăng sáng trong lòng cậu ta.” Tiền Duy vẫn muốn giải oan cho mình “Nhưng Tiền Xuyên là em trai song sinh của tao, bất kể thế nào bênh người thân thì không cần lý lẽ, nếu như đặt cậu ta vào tình cảnh như tao, Lục Tuân cũng sẽ làm như thế!” “Lời này mày giữ lại mà nói với Lục Tuân, dù sao mối thù giữa mày và cậu ta đã kết rồi, đừng hi vọng là cậu ta có thể cho mày sắc mặt tốt .” “Haiz!” Tiền Duy buồn bã thở dài, “Mày nói đúng đấy, gần đây Lục Tuân càng ngày càng quái thai, như hôm trước khó khăn lắm dì tao mới giới thiệu cho tao một anh, không sợ tao là luật sư, tao tốn bao công sức mới chọn được một tối không hẹn khách hàng để chuẩn bị xem mắt, kết quả là sáng ấy Lục Tuân biết chuyện. Tối hôm đó cậu ta vứt cho tao một vụ án mới, làm hại tao vì vụ án đó mà tăng ca cả tháng ấy! Đến lúc tao rảnh thì anh kia cũng tìm được đối tượng rồi! Chắc chắn là vì cậu ta đang ghen tức với tao, vì cậu ta ế tới tận giờ, nên không muốn tao có người yêu, không muốn tao thoát ế, chết cũng muốn kéo tao chết chung!” “Nói đi, vụ án Lục Tuân vứt cho mày thu về được bao nhiêu? Là vụ án gì?” “Sáu trăm vạn…” Tiền Duy ấp a ấp úng nói, “Là vụ nợ khó đòi bên ngân hàng, tao đại diện cho bên ngân hàng…” “Đã là nợ khó đòi thì chỉ tố tụng nhằm đủ bước để hoàn thành thủ tục xóa sổ món nợ xấu ấy cho ngân hàng thôi, kết quả của vụ kiện thế nào thì bên ngân hàng cũng không gây áp lực gì cho mày, sáu trăm vạn tệ ấy có khác gì tặng luôn cho mày đâu.” Lưu Thi Vận khinh bỉ nhìn Tiền Duy, “Mày nói xem, chiêu này của Lục Tuân có phải hốt thuốc đúng bệnh không, biết mày thấy tiền sáng mắt nên mới giao vụ án này cho mày. Mày cũng phải tự trọng lên chứ, mày hoàn toàn có thể không nhận vụ án này để đi xem mặt mà! Vì thế mày ế cũng đúng thôi!” “Nếu tao là người có tiền như mày thì tao cũng sẽ tự trọng lên đấy.” Tiền Duy tức giận, “Nếu không phải kinh tế khó khăn thì thời buổi này ai thèm làm luật sư!” Lưu Thi Vận là đời thứ hai kế nghiệp kinh doanh của gia đình, nhà cô mở một chuỗi khách sạn trên khắp cả nước, cho nên sau khi tốt nghiệp đại học A, cô nàng liền về tiếp quản chuỗi khách sạn của gia đình. “Nhưng mà tao nói này, mày làm quản lý thì cần gì đến kiến thức luật pháp đâu, năm đó học hành khổ sở ở khoa luật để làm gì? Dù sao cũng chẳng áp dụng được mấy. Thế mà hồi đấy lúc nào cũng thấy mày kêu gào học hành? Mày học luật đúng là sai lầm đấy!” Lưu Thi Vận nhấp một ngụm nước, giọng nguy hiểm “Từ nhỏ tao đã có chí làm gian thương, không học luật sao mà biết cách lách luật?” “…” Khó lắm mới có cơ hội trút sạch bầu tâm sự với Lưu Thi Vận, sau hôm đó Tiền Duy lại cắm mặt vào đống hồ sơ vụ án, còn không ít việc phải kết thúc trước năm nay, cho nên cô không thể chậm chạp được nữa. Ngược lại mấy em thực tập sinh, ngoài việc giúp đỡ anh chị photo scan tài liệu, chỉnh sửa hồ sơ vụ án thì chẳng còn gì khác để làm, lúc nghỉ trưa cả đám tụ tập một chỗ để nói chuyện phiếm. “Đúng rồi, mọi người đã nghe tin này chưa, bên cạnh An Lan sơn trang có một ngôi miếu nhỏ, nghe nói là xây cách đây một trăm năm, hiện tại nó là di sản văn hóa cần được bảo tồn của quốc gia, vô cùng linh thiêng, chỉ cần tới đó cầu nguyện, chuyện gì cũng thành.” “Tôi biết! Nghe nói là rất linh! Cầu gì được nấy!” Tiền Duy vừa sửa sang lại tập tài liệu chứng cứ, vừa căng tai hóng xem bọn họ nói gì. Trong lòng có chút hâm mộ với những người trẻ cuồng nhiệt, ngay khi cô chuẩn bị nghe tiếp, thì đám thực tập sinh lại rủ nhau im bặt. Tiền Duy ngẩng đầu, liền nhận ra Lục Tuân vừa bước ra khỏi phòng mình, đi tới khu làm việc của mọi người. “Bộp” một cái, một túi tài liệu được ném lên mặt bàn của Tiền Duy. “Gì thế?” Tiền Duy bị giật mình, kẻ đầu têu là Lục Tuân đang đứng trước bàn làm việc của cô, dáng người anh cao lớn nên lập tức che khuất toàn bộ ánh sáng. “Vụ án mới.” Lục Tuân tích chữ như vàng, anh vươn ngón tay chỉ xuống tập tài liệu trên bàn, “Vụ này do cậu nhận đi.” “A a, được.” Tiền Duy gật đầu theo bản năng. Nếu như là mọi hôm, sau khi nhận được câu trả lời của Tiền Duy thì Lục Tuân sẽ đi ngay, vậy mà hôm nay anh vẫn đứng im trước bàn làm việc của Tiền Duy. “Tối mai cậu đi không?” Tiền Duy ngẩn người, vài giây sau mới nhận ra Lục Tuân đang nhắc tới buổi họp lớp đại học tối mai, hôm trước Lưu Thi Vận đã nói qua với cô, địa điểm tụ họp cũng gần văn phòng luật của bọn họ. “Tôi đi chứ, cậu có đồ gì muốn tôi gửi cho ai sao?” Bởi vì quá bận nên Lục Tuân rất ít khi tham gia những buổi liên hoan đó, nhưng trong số những người bạn học khoa luật năm đó ngoài những người làm luật sư thì phần lớn đều làm trong ngành công – kiểm – pháp [3], dù sao cũng là người cùng giới, có khi tụ họp cũng sẽ hỗ trợ mang tài liệu tới cho nhau hoặc là thảo luận về vụ án. Tiền Duy bình thường chỉ muốn về nhà đi ngủ, chưa từng tham gia buổi họp lớp nào, lần này không thể lay chuyển được ý của Lưu Thi Vận nên mới đồng ý đi . [3] Công an – kiểm soát- tư pháp “Không cần, tôi cũng đi.” Lục Tuân nói xong, cũng không có ý rời đi, mà nhìn chằm chằm Tiền Duy, sau đó liếc xuống túi tài liệu mình vừa đặt xuống bàn cô. Dưới ánh nắng hàng lông mi kia khẽ rung lên nhè nhẹ, lưu lại cái bóng hình quạt dưới khóe mắt, “Tài liệu về vụ án này cậu phải đọc thật kỹ, nhất định phải đọc thật kỹ, đọc ngay bây giờ đi.” Nói xong, cũng không đợi Tiền Duy trả lời thì anh đã xoay người đi rồi . “Chờ đã! Lục Tuân!” Ngược lại là Tiền Duy gọi anh lại, cô loay hoay nhìn tập tài liệu trên bàn, “Sao cậu lại đột nhiên làm thế… tự dưng tốt bụng giao vụ án cho tôi?” “Sao cậu có lắm vấn đề muốn hỏi thế, chẳng phải cậu ghét ăn bánh ngô à?” “…” Bất kể nói thế nào, trong lòng Tiền Duy vẫn cảm động vô cùng, cô nhìn theo bóng lưng Lục Tuân đi vào, trong lòng thầm áy náy, sau này không nên nói xấu sau lưng Lục Tuân nữa, bản thân cô đúng là người lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Lục Tuân không hổ là ánh sáng của khoa luật đại học A năm đó, quả nhiên phẩm đức và dung mạo của anh đều ở tầm xuất sắc. Không biết Lục Tuân cho mình vụ án gì đây? Tóm lại chỉ cần là một vụ án bé xíu trong tay Lục Tuân tuồn ra thì thu nhập cũng không hề tầm thường . Khi Tiền Duy đang hồi hộp mở túi tài liệu ra thì bốn chữ “Hỗ trợ bào chữa” to đùng liền đập thẳng vào mắt cô. Mẹ nó, đây là một vụ án hỗ trợ bào chữa nên không có tiền! Một xu cũng không có! ***** [Phư] Hôm nay là 11/11/2018 , sinh nhật lần thứ 24 của mình 🙂 , cùng là sinh nhật thứ 3 kể từ khi lập WP rồi, năm nay chắc không kịp hoàn Người Em Yêu nên lên chương mới của Không Thèm Yêu Sếp làm quà cho các cậu D, nếu có thể tớ sẽ cố gắng tuần 1 chương nhé. Vì cũng đang chạy nốt mấy chương cuối của Bác Sĩ Có Độc nên các cậu thông cảm cho tớ ha. Nhìn thì trông có vẻ ngắn nhưng một chương thế này tốn notron thần kinh dã man các cậu ạ, truyện tưng tửng kiểu vui nhưng không phải hài quá lố nên cũng chọn lựa câu chữ ghê lắm. Nói chung là ed tốn thời gian = Hi, sinh thần lần thứ 24 tự chúc bản thân sẽ có một tuổi mới rực rỡ, tràn ngập niềm vui, may mắn và quan trọng là năm tới sẽ có một công việc mới thuận lợi hơn, nếu kiếm được người yêu thì càng tốt ha vì cũng đến tuổi rồi 😀 Happy my birthday, little girl ”> Mong rằng một năm tới chúng ta vẫn sẽ bên nhau bình yên như năm nay nhé 😀 Thân, Vũ Nguyên Phương “Tiền Duy, chiêu của em quả là linh nghiệm!” Từ sáng sớm, Mạc Đào đã không chờ được mà nhắn ngay một tin mừng cho cô, “Cuối tuần vừa rồi anh mời chị gái hàng xóm đi xem phim kinh dị, ban đầu cô ấy ra vẻ tiền bối kiêu ngạo trước mặt anh, cuối cùng phim vừa chiếu được một phút đã bị đánh về nguyên hình, suýt chút nữa nhào vào lòng anh khóc thét lên. Sau đó anh đã mua cho cô ấy một chiếc vòng tay theo gợi ý hôm qua của em, sau khi biết chuyện mặc dù ngoài miệng cô ấy nói anh xài tiền bậy bạ, nhưng trông cô ấy rất vui vẻ, còn đeo lên tay luôn!”“Tiền Duy em mà đã ra tay, thì sao mà bại được, ha ha ha ha ha, em đã nói anh cứ tin em đi, nhất định anh sẽ theo đuổi được chị gái hàng xóm mà.”Cuối tuần trước khi hẹn hò với Lục Tuân về, cô đã nhận được sự cầu cứu của Mạc Đào, hôm ấy là ngày đầu tiên anh và chị gái hàng xóm chính thức hẹn hò, Mạc Đào muốn tặng cô ấy một món quà, Tiền Duy cũng mau chóng đề xuất anh nên tặng vòng tay, không phải sao, vừa rồi đã nhận được tin mừng từ lòng Tiền Duy vui mừng khấp khởi, cũng tương tự thế, bên phía Mạc Đào có tác dụng, thì bên Lục Tuân tuyệt đối sẽ không có vấn tiếc người tính không bằng trời tính, đương lúc Tiền Duy dương dương đắc ý về khả năng quân sự của mình, Lục Tuân chợt tìm đến cô.“Vòng tay cậu ấy không nhận.”“Hả? ? ?”“Vì cậu ấy bảo vòng tay đắt quá, cậu ấy không thể nhận một món quà đắt tiền như vậy.”Tiền Duy chẳng hiểu gì cả “Không thể nào .” Chuyện kiếp trước cô còn nhớ rất rõ ràng, khi Mạc Tử Tâm chưa chấp nhận lời hẹn hò của Tiền Xuyên, thằng nhóc này đã hào phóng mua tặng cô nàng một hộp đồ trang điểm hơn ba ngàn tệ, cũng chẳng thấy Mạc Tử Tâm lấy lý do “quá đắt ” để từ chối mà? ? ? Sao đến lượt Lục Tuân lại từ chối một chiếc vòng còn chưa đến hai ngàn tệ? ? ?“Tóm lại là cô ấy không nhận.” Lục Tuân mím môi, vẻ mặt không chuyện hẹn hò xem phim, thì tặng quà cũng Waterloo [1] nữa, Tiền Duy chỉ cần nghĩ thôi cũng có thể cảm nhận được nỗi bi thương trong lòng anh… Đây quả thực là “Ta trao tâm cho trăng sáng, cớ sao trăng lại chiếu xuống mương” [2] mà![1] Waterloo là một trong những trận đánh nổi tiểng nhất và cũng là dấu chấm hết cho cuộc chiến tranh Napoléon. Thất bại ở trận đánh này đã đặt dấu chấm hết cho ngôi vị Hoàng đế Pháp của Napoléon và Vương triều Một trăm ngày của ông.[2] Minh nguyệt chiếu câu cừ [明月照沟渠] được trích từ câu thơ “Ngã bổn tương tâm hướng minh nguyệt, nề hà minh nguyệt chiếu câu cừ” [我本将心向明月, 奈何明月照沟渠] dịch nghĩa ta đem tâm hướng về trăng sáng, nhưng trăng sáng lại chiếu xuống mương, ý nói tâm tình trao đi mà không được hồi đáp.“Cho cậu.”Tiền Duy còn đang tiếc hận hộ Lục Tuân, thì anh bỗng lên tiếng rồi vươn một chiếc hộp nhỏ về phía mình, Tiền Duy vô ý thức nhận lấy, cúi đầu nhìn một cái, mới phát hiện đây là chiếc vòng tay cuối tuần vừa rồi mình và Lục Tuân đã đi dù quả thực cô cũng rất thích chiếc vòng tay này, nhưng nếu cứ nhận như thế, có vẻ như không ổn lắm.“Thứ này đắt quá, tôi không thể nhận được!” Tiền Duy thành khẩn nói, “Tôi cũng có lòng tự trọng mà, vô công bất thụ lộc!”Lục Tuân nghe xong liền cười ha ha “Vậy khi cậu bảo tôi cho cậu nhìn bài ké trong kỳ thi thì lòng tự trọng của cậu lúc ấy đi đâu rồi?”“…”“Dù sao cũng cho cậu đấy, cậu không thích thì cứ vứt đi.” Lục Tuân nói xong thì đút hai tay vào túi quần, ra vẻ “Một khi đã tặng sẽ không nhận lại” sau đó cứ thế mà bỏ đi .Tiền Duy nhìn chiếc vòng trên tay lại ngẩng lên nhìn theo bóng lưng Lục Tuân, quả thực trợn mắt há Tuân ơi Lục Tuân, lúc Mạc Tử Tâm từ chối, sao cậu không cương quyết đến cùng như bây giờ? Không chừng Mạc Tử Tâm người ta cũng chỉ ra vẻ từ chối thôi, nếu cậu kiên trì thêm chút nữa, không chừng người ta đã nhận rồi! Mà nếu như người ta không nhận, cậu cứ tỏ vẻ “nếu cậu không nhận tôi sẽ vứt đi” , thì có ai dám từ chối nữa không ?!Trong lòng Tiền Duy chỉ muốn gào thét, Lục Tuân ơi, cậu hoàn toàn có thể thể hiện được một phần mười vẻ bá đạo trước mặt Mạc Tử Tâm, thì cũng không đến nỗi tặng quà cũng gặp Waterloo đâu. Chẳng lẽ đối với tôi thì có thể dùng cường quyền ác bá để áp đặt, nhưng lại chẳng dám hung dữ với Mạc Tử Tâm à? ! Tiền Duy nghĩ thầm, đúng là đồ đáng ghét!***Chắc hẳn trận đầu ra quân đã thất bại nên Lục Tuân cuối cùng đã bắt đầu hoảng hốt , hai ba ngày hôm nay Tiền Duy phát hiện, số lần anh hẹn mình thương lượng chiến thuật lại càng ngày càng nhiều cô đang cùng Mạc Đào ngồi trong quán café thương lượng cách theo đuổi chị gái hàng xóm của Mạc Đào, thì lại bị Lục Tuân gọi tới làm phiền.“Chúng ta gặp nhau sau một tiếng nữa được không? Hiện giờ tôi đang có chút việc.”Lần này Lục Tuân có vẻ khá hiểu chuyện, anh đáp ngắn gọn “Ừm, được.”Tiền Duy đang chuẩn bị tắt điện thoại, thì đúng lúc nhân viên phục vụ trong quán đi tới bàn cô và Mạc Đào “Hai vị muốn gọi đồ gì ạ?”“Cho tôi một tách Latte nóng.” Mạc Đào nhìn Tiền Duy, “Em muốn uống gì?”“Em à? Cũng cho một Latte nóng đi.” Tiền Duy nói xong, liền nói tạm biệt Lục Tuân rồi chuẩn bị tắt điện thoại.“Chờ chút.” Kết quả là Lục Tuân ở đầu dây bên kia ngăn cô lại, “Tôi muốn gặp cậu ngay bây giờ.”Tiền Duy ? ? ?“Tôi nghĩ rồi tôi muốn gặp cậu một phút cũng không chờ được.” Lục Tuân ho khan một tiếng, giọng có vẻ hơi mất tự nhiên, “Tôi muốn thương lượng kế hoạch với cậu ngay bây giờ, tôi sợ càng để lâu sẽ càng nhiều biến số, nói không chừng Mạc Tử Tâm bị người khác cướp mất.” Có vẻ trong lòng anh khá vội, sợ Tiền Duy không đồng ý, anh còn nói thêm, “Hơn nữa hôm nọ cậu còn nói, nếu như cậu đang hẹn hò, thì việc của tôi cũng được đặt lên hàng đầu mà.”“Không có gì không có gì!!” Cậu là sếp tương lai, đương nhiên cậu nói gì cũng đúng!Tiền Duy không nói hai lời, chào tạm biệt Mạc Đào rồi mau chóng cúp điện thoại chạy tới nơi đã hẹn với Lục lại một người vốn kiên định bình tĩnh như Lục Tân, vậy mà cũng sẽ sợ Mạc Tử Tâm bị người ta cướp mất, khẩn trương đến mức một phút cũng không muốn chờ, Tiền Duy thầm nghĩ, ha ha, hóa ra cậu cũng có ngày hôm nay! Thật sự là thời thế thế thời mà, Mạc Tử Tâm chính là người ông trời phái tới trừng phạt cậu đấy!***Tiền Duy và Lục Tuân hẹn nhau ở một tiệm cơm Tây gần trường, chắc hẳn vì đã trải qua một vài đả kích, nên cô luôn cảm thấy, gần đây Lục Tuân giống người bình thường hơn hẳn, chí ít anh còn biết nịnh bợ vị quân sư quạt mo là cô đây. Hôm nay Lục Tuân chọn nhà hàng cơm tây này cũng không phải vì cô thích ăn mấy đồ ăn nhanh kiểu tây, mà là vì nhà hàng Tây này đã mở từ rất lâu và khá nổi tiếng, từ cách bài trí trong tiệm, là có thể thấy đẳng cấp của tiệm này. Tiền Duy vô cùng hài lòng với sự sắp xếp thường anh luôn ỷ vào mình có nhan sắc trời sinh mà chẳng thèm để ý đến cách ăn mặc, nhưng gần đây khi bắt đầu theo đuổi Mạc Tử Tâm, anh lại khá chú ý đến nó, hôm nay anh không mặc những bộ quần áo đơn giản ở nhà mà ăn mặc người lớn hơn, nhưng cũng không đến mức quá niên mười chín tuổi, cho dù không đẹp trai cho lắm, nhưng khi đã khoác trên mình bộ âu phục, cũng sẽ khiến cho người ta hai mắt tỏa sáng, chứ đừng nói chi tới một người có gương mặt đẹp trai ngời ngời như Lục Duy nói thật lòng “Lục Tuân này, giờ tôi mới biết tình yêu quả thực khiến con người ta mở mang đầu óc đấy, cậu nhìn cậu mà xem, cậu mặc bộ âu phục này ngời ngời khí chất, nếu cứ mặc thế này lượn qua lượn lại trước mặt Mạc Tử Tâm thì cậu ấy sẽ chú ý đến cậu nhiều hơn, đúng là có lực sát thương rất lớn đấy.”Điều khiến người ta càng bất ngờ là Lục Tuân có vẻ hơi xấu hổ, anh che miệng ho khan một cái, sau đó chuyển hướng ánh mắt “Thật à ?.”Tên nhóc Lục Tuân này còn biết xấu hổ sao, Tiền Duy nghĩ thầm quả đúng là hiếm có, giây phút này Lục Tuân mới đúng là chàng thiếu niên mười chín tuổi ngây ngô, Tiền Duy không nhịn được lại muốn đùa ác.“Ừm, cảnh đẹp ý vui, trông cũng ngon mắt.” Cô gật đầu một cái chắc nịch, sau đó thì chống cằm thoải mái mà nhìn chằm chằm vào Lục người ta nhìn chằm chằm như thế vốn là chuyện rất bình thường với một người được hàng tá nữ sinh vây quanh như Lục Tuân. Mặc dù mặt ngoài anh vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng vành tai đỏ ửng nhanh như tốc độ ánh sáng kia đã tiết lộ cảm xúc thực của bị quỷ thần xui khiến Tiền Duy bỗng cảm thấy, giờ phút này trông Lục Tuân có vẻ khá đáng yêu…Ha ha, thứ tình yêu bốc mùi chua thối ấy lại có thể khiến Lục Tuân thay đổi cơ đấy!***Hôm nay Lục Tuân có vẻ mang tâm sự trong lòng, anh không nói nhiều lắm, cho đến khi đồ ăn được mang lên, thì anh mới hờ hững mở miệng.“Ngoại trừ việc tiếp xúc nhiều hơn để gia tăng cơ hội gặp mặt, dần dần thay đổi để bước vào cuộc sống của cô ấy một cách tự nhiên, đợi đến khi đối phương bắt đầu có ấn tượng với tôi, thì đó có phải thời cơ thích hợp để tôi thổ lộ không?”“Không! ! Đương nhiên là không được! !”Lục Tuân hơi ngạc nhiên “Vì sao? Chẳng phải suốt ngày cậu nói tôi phải chủ động tấn công đấy à?”Tiền Duy đặt dao và nĩa xuống, giọng nói đầy thấm thía “Lục Tuân, thế thì cậu không hiểu rồi, chủ động tấn công không phải chủ động thổ lộ! Cậu đừng xem thường tình yêu nhé, yêu đương cũng như một ván cờ, thậm chí nó còn liên quan tới marketing học, cậu muốn khiến cho một người thích cậu, không phải cũng như đang chào bán bản thân mình cho cô ấy sao? Vậy thì cũng như trong kinh doanh, cậu cũng phải cho người ta hiểu được tính năng sự nổi trội, ưu thế trong các sản phẩm của cậu, cậu nói xem nếu cậu chủ động xông tới, nói với người ta Mua tôi mua tôi đi’, Tôi muốn bạn mua tôi’, thì cậu nghĩ người ta có mua cậu không?”“…”“Nếu có được một thứ quá đơn giản, người ta sẽ không trân trọng nó, lời này quả chẳng sai tí nào, sản phẩm thực sự tốt thì người ta có cần chào hàng ngoài đường suốt ngày thế không? Tất nhiên là không! Sự xuất sắc của một sản phẩm là dần dần được người ta đón nhận vào cuộc sống sinh hoạt hàng ngày, tình yêu cũng như vậy.” Tiền Duy nói năng đầy lý lẽ, “Nếu dễ dàng có được tình yêu thì bất luận nam hay nữ, cũng sẽ không biết quý trọng nó, cậu nhất định phải để Mạc Tử Tâm cảm thấy, cậu là một người đặc biệt, để cô ấy chủ động tấn công cậu , chứ không phải vì cô ấy quá xuất sắc nên cậu mới muốn theo đuổi cô ấy.”Lục Tuân im Duy vỗ vai anh, giọng khích lệ “Đừng nóng vội, tôi cũng có nghiên cứu chút về phụ nữ, cậu cứ nghe tôi. Tôi nói Chủ động’ ở đây chính là kế sách, cậu phải chủ động thể hiện sự quyến rũ của bản thân, để Mạc Tử Tâm chú ý tới cậu trước, từ đó phát hiện ra ưu điểm của cậu, rồi khiến cô ấy dần quen với sự xuất hiện của cậu bên cạnh, đợi đến khi cô ấy nhận ra mình đã ỷ lại vào cậu, thì cậu sẽ rút lui, ví dụ như mượn cớ biến mất hai ngày. Trong hai ngày ấy cậu không được chủ động liên lạc, phải để cô ấy tự nhận ra, hóa ra đối với cô ấy không phải cậu thì không được, cậu không có bên cạnh thì cô ấy sẽ cảm thấy buồn bã, lúc ấy khi cậu xuất hiện, thì hai người tự khắc sẽ thành đôi thôi!”Lục Tuân cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, anh nhìn chằm chằm vào Tiền Duy một lát, sau đó mới mở miệng nói “Con gái các cậu đều phức tạp thế sao?” Giọng anh có vẻ không tán đồng ý kiến của Tiền Duy cho lắm.“Con gái tới từ sao hỏa, con trai tới từ sao kim, câu này cậu đã từng nghe chưa? Tư duy của con trai và con gái hoàn toàn khác nhau, cứ lấy tôi ra làm ví dụ đi, con người tôi có tâm lý rất lạ, nếu nam sinh nào thích tôi mà để tôi biết, tôi sẽ không thích cậu chàng đó.” Tiền Duy uống một ngụm nước chanh, “Tôi biết trong lòng cậu luôn cảm thấy yêu đương là phải chân thành, phải làm mọi thứ để đối phương biết được tâm ý của mình, nhưng hiện thực nhiều khi không phải như vậy, cậu có một trái tim thật lòng, nhưng nếu cậu không ngại ngần lôi trái tim đẫm máu ấy tới trước mặt đối phương, thì người ta sẽ cảm thấy kinh sợ, chứ không phải cảm động.”Lần này Lục Tuân có vẻ như đã bị thuyết phục, anh nhìn thoáng qua Tiền Duy, không phản bác lại nữa, chỉ hỏi một cậu “Người khác thích cậu, thì cậu không thích người ta à, vì sao chứ?”Tiền Duy xoa cằm “Nói thật thì tôi cũng không biết tại sao nữa, có thể là cặn bã trong truyền thuyết đi… Được rồi được rồi, không nói chuyện của tôi nữa, chúng ta tranh thủ thời gian thương lượng xem bước tiếp theo nên làm thế nào đi, tôi cũng chẳng thể ăn không một bữa của cậu mà chẳng làm gì cho cậu được!”

truyện không thèm yêu sếp